Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh ấy là Omega của tôi, nhưng tôi lại không thể bảo vệ tốt anh ấy (phần 3)

Lạc Minh ngước mắt, trừng gã, yết hầu lăn một vòng, chợt cảm thấy sống lưng phát lạnh.

Đỗ Văn Bân đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve thân thể Lạc Minh, ghé sát vào anh, nhìn chằm chằm gương mặt anh một hồi.

“Mày thật sự rất đẹp, còn đẹp hơn so với mấy năm trước. Hẳn là ngay từ đầu mày nên thành thật làm một Omega, có lẽ nói như vậy, cặc của tao có gặp mày thì cũng sẽ đối xử với mày dịu dàng hơn một chút.”

Tiêu Trạch một ngày một đêm không ngủ, hắn tìm không thấy Lạc Minh, nơi nào cũng tìm không thấy.

Hắn nôn nóng bồi hồi gần công ty Lạc Minh, đầu óc rối thành một nùi, ven đường có một góc rẽ, hắn nghe thấy có người đang nói chuyện, âm thanh rất quen thuộc, liền quay đầu nhìn sang.

”Người đi đâu rồi?”

”Trước đây gọi điện thoại có người nói đã đến vùng ngoại ô bên ấy, còn lên núi, lúc này tín hiệu cũng không có, gửi tin nhắn còn phải chạy xuống núi.”

Lê Tụng Bạch nhướng mày, vô cùng khó hiểu: “Những người đó lừa Lạc Minh lên núi làm gì? Không phải là cướp sắc đó chứ? Thật con mẹ nó lớn mật! Nếu lúc này tôi lại gần xen vào một cước, có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?”

Mấy ngày nay bỗng dưng anh ta để ý đến Lạc Minh, liền nhịn không được quan sát anh vài ngày, trùng hợp là nhìn thấy anh đuổi theo một tên vào một khu nhà cũ, mãi mà vẫn không thấy đi ra.

Anh ta liền đi theo vào khu nhà cũ, nhìn thấy một đám người kỳ quái kéo Lạc Minh vào một căn nhà, sau đó nữa những người đó lại ôm một miếng ga giường bọc đồ vật đi ra.

Lòng hiếu kỳ quấy phá, anh ta lại lặng lẽ vào cửa kia nhìn thoáng qua, Lạc Minh căn bản không ở bên trong, tiếp theo bèn tìm trợ lý đi cùng xe.

Trợ lý Thiệu Văn Hiên nói: “Tổng giám đốc Lê, tốt nhất anh đừng xen vào.”

“Nhưng tôi vẫn nên cứu người chứ? Mặc dù Lạc Minh là đối thủ cạnh tranh của tôi, nhưng tốt xấu gì cũng quen biết nhau đã vài năm rồi, nếu cậu ta xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tôi sẽ khổ sở lắm.” Lê Tụng Bạch ôm ngực.

Khóe miệng Thiệu Văn Hiên giật một cái, không lưu tình vạch trần: “Tổng giám đốc Lê, lúc trước anh còn nguyền rủa anh ta chết sớm một chút, bởi vì thế mà còn đặc biệt lên núi bái Phật.”

Lê Tụng Bạch xấu hổ cười cười, nói: “Đó đều là chuyện quá khứ cả rồi.”

Ai bảo trước kia anh ta không phát hiện ra Lạc Minh lớn lên trông đẹp mắt như vậy, anh ta nên sớm biết dựa trên cách ăn mặc hào hoa phong nhã của Lạc Minh là độc nhất vô nhị, anh ta cũng lười cạnh tranh với anh, trực tiếp đưa công ty cho anh làm sính lễ là được… Hừ hừ, không thể yêu đương AA được!

Nếu không cẩn thận bị lật xe, người bị thương chính là hoa cúc của anh ta!

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận