Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thân Thể Chi chít Dấu Vết
Người ở huyền quan im lặng một lúc, sau đó đã đi tới. Hạ Thuần thấy bộ đồng phục bị ném xuống bên cạnh cô, ánh mắt cô dán chặt xuống sàn nhà.
“JK…… Thích mấy trò đóng vai nhân vật linh tinh à?”
“Không phải, đây là đồng phục của Đồng.”
Người đàn ông một lần nữa ngồi trở lại trên ghế, nghe tiếng như đang cầm lấy thứ gì đó trên bàn.
“Nói đơn giản một chút về sở thích của mình đi.”
Hạ Thuần không hề do dự, rất dứt khoát nói: “Sở thích của ngài chính là sở thích của Đồng, Đồng nguyện ý trở thành món đồ chơi của ngài.”
Hắn có lẽ không hài lòng với câu trả lời này, giọng nói mang theo chút khinh thường.
“À, đến cả thuộc tính của mình cũng không rõ sao, nô lệ.”
Rất rõ ràng, câu trả lời của Hạ Thuần là một câu trả lời chất lượng cao mà hầu hết các dom sẽ tán thành. Nhưng khả năng soi mói của người đàn ông trước mắt này có lẽ còn mạnh hơn cả khả năng dạy dỗ của hắn…… Không, soi mói cũng là một kỹ năng cơ bản mà dom cần có.
“Đồng đã tiếp nhận mọi thuộc tính dạy dỗ, cơ thể càng mẫn cảm với dạy dỗ kiểu hình nô.”
“Cơ thể để tôi kiểm tra một chút, có vấn đề gì không?”
“Không có, ngài có thể tùy ý kiểm tra.”
Hạ Thuần thẳng nửa thân trên lên, vẫn như cũ cúi thấp mắt. Ngực trái cô dán một miếng băng gạc màu trắng, mặt trong đùi, bụng dưới nhiều chỗ, xương quai xanh phía dưới, tất cả những nơi có thể bị quần áo che đi, đều dán kín những miếng băng gạc vết thương.
Trên làn da trắng nõn có rất nhiều vết sẹo cũ kỹ do dạy dỗ để lại. Hai núm vú của cô đều xỏ khuyên, hơn nữa rốn và hạ âm cũng đã được xỏ. Từ điều kiện cơ thể mà xem, đây là một sub có kinh nghiệm dạy dỗ khá phong phú.
“Mặc quần áo vào đi, tình trạng cơ thể em hiện tại không thích hợp để dạy dỗ.”
…… Hạ Thuần ngẩn người, từ từ ngẩng đầu lên.
Người đàn ông trước mắt dung mạo anh tuấn, đeo một chiếc kính gọng kim loại mảnh màu bạc. Rõ ràng thần sắc lạnh nhạt, nhưng hành vi cử chỉ lại ôn tồn lễ độ. Trông hắn như một giáo viên nghiêm nghị khó tiếp cận, nhưng trong tay lại quen thuộc đùa nghịch chiếc roi da chuyên dụng màu đen của SM.
Hắn dùng roi chỉ về phía miếng băng gạc trên ngực Hạ Thuần, nhẹ nhàng bóc lớp băng dính, sau đó nhấc miếng băng gạc lên. Vết dao sưng đỏ chói mắt có dấu vết thuốc. Vảy máu là mới đông lại không lâu. Từ mức độ thịt xung quanh vết thương bị lật ra ngoài có thể thấy được độ sâu của nó, phảng phất như trên đóa hoa trắng tinh tràn ra một đóa thịt thối đỏ tươi.
“Em có ý niệm thích tự làm tổn thương bản thân không? Hay chủ nhân của em có xu hướng thích tàn phá?”
“Xin lỗi, Đồng không biết.” Vấn đề của chủ nhân nhất thiết phải trả lời. Dù đối phương chỉ đang lầm bầm lầu bầu, nô lệ cũng cần thiết phải tự mình giải thích vấn đề đó nếu có thể.
Lúc cô xuống tay chỉ cảm thấy những dấu hôn đó làm cô nhịn không được muốn buồn nôn, cho nên liền chuẩn bị dùng đau đớn để trấn an chính mình. Còn về việc tự làm tổn thương hay thích tàn phá, cô hoàn toàn không nghĩ tới loại vấn đề này.
Roi da rời khỏi cơ thể, Hạ Thuần dán lại miếng băng gạc, sau đó theo mệnh lệnh cầm quần áo lần lượt mặc vào.
“Vậy em có nghĩ tới việc hiến dâng cơ thể mình cho chính chủ nhân của mình không?”
Hạ Thuần đang kéo quần lót lên thì động tác cứng lại. Cô mặc xong quần áo liền quỳ xuống ngay lập tức, ngoan ngoãn nói.
“Cơ thể và sinh mệnh của Đồng đều thuộc về chủ nhân. Dù bị chủ nhân cắt ra ăn cũng tốt, vì chủ nhân mà trở thành tàn phế cũng tốt, đều là vinh hạnh của Đồng.”
Người đàn ông đứng dậy ngồi xổm trước mặt cô, dùng ngón tay nâng cằm cô lên.
“Nhìn vào mắt tôi, nói lại lần nữa.”
Hạ Thuần nâng mắt lên, nhìn thẳng vào người đàn ông, không chút do dự kiên định nói từng câu từng chữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận