Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc taxi vừa lăn bánh hòa vào dòng xe cộ tấp nập, Lâm Kỳ lập tức nhíu chặt đôi lông mày, trừng mắt nhìn cô em gái ruột đang ngồi xoa xoa cái miệng nhỏ:
“Em bị đứt dây thần kinh cảnh giác hả? Chẳng giữ mồm giữ miệng gì cả, suýt chút nữa là tự tay bóp nát mọi kế hoạch, làm lộ tẩy cả thân phận của anh rồi!”
“Em… em đã kịp hé ra chữ nào đâu mà anh mắng em sướng mồm thế!” Lâm An phụng phịu cãi lại.
“Còn dám cãi sao? Nếu lúc nãy anh không nhanh tay bịt cái miệng oang oang của em lại, có phải em định tự hào khoe khoang với cô ấy rằng anh là một hacker đã bẻ khóa tài khoản cá nhân để lấy trộm số điện thoại của cô ấy không? Em đừng quên thân phận thật sự của anh hiện giờ tuyệt đối không thể để bất kỳ ai ngoài gia đình mình biết được.”
“Thì… đúng là lúc nãy em sướng miệng định lỡ lời, nhưng cũng vì em cảm thấy cô Trần là người vô cùng lương thiện, đáng tin cậy. Nếu cô ấy không tốt, sao anh lại giao phó chuyện giám định ADN tày đình này cho cô ấy chứ!”
“Đúng là cô Trần không có dã tâm, nhưng ở cái xã hội phức tạp này, ngoại trừ người ruột thịt, em không được phép trao niềm tin tuyệt đối cho bất kỳ ai một cách mù quáng, hiểu chưa con bé ngốc này?” Lâm Kỳ ra dáng người lớn giáo huấn.
“Biết rồi, ông cụ non ạ.” Lâm An chun mũi.
Cùng lúc đó, tại ngã tư đường đang chờ đèn đỏ, Mục Tử Yên ngồi sau vô lăng chiếc siêu xe thể thao, hai hốc mắt cô ta đỏ ngầu hằn lên những tia máu đáng sợ. Cơn thịnh nộ cuồng loạn từ việc bị Mộ Thần sỉ nhục, ruồng rẫy để hủy hôn ước khiến tâm trí cô ta vặn vẹo như muốn phát điên. Đôi bàn tay sơn móng đỏ chót siết chặt lấy vô lăng đến mức khớp xương trắng bệch, cô ta nghiến răng chửi rủa:
“Địt mẹ con điếm Lâm Nhạc, mày dùng cái lồn lẳng lơ của mày bỏ bùa Mộ Thần, khiến anh ấy đòi hủy hôn ước sao? Mộ Thần, cả đời này anh đừng hòng đá tao đi một cách dễ dàng. Thứ mà Mục Tử Yên tao đã muốn dạng háng ra để giữ thì nhất định phải thuộc về tao, nếu tao không có được thì đừng hòng con phò nào chạm vào được!”
Chợt, ánh mắt sắc như dao cạo của cô ta vô tình lia qua chiếc taxi đang dừng ngay phía trước. Xuyên qua lớp kính cửa xe trong suốt, đôi lông mày cô ta cau chặt lại khi nhận ra hai gương mặt trẻ con quen thuộc đang ngồi ở hàng ghế sau.
“Đó… đó chẳng phải là hai đứa tạp chủng do con khốn Lâm Nhạc đẻ ra sao? Ha ha… đúng là ông trời có mắt, dâng tận miệng cơ hội để tao trút giận mà. Để xem tao đè bẹp xác lũ nghiệt chủng tụi mày thế nào.”
Đèn giao thông vừa chuyển sang xanh thẫm, chiếc taxi vút đi, Mục Tử Yên cũng gầm rú động cơ, bám riết theo sát đuôi như một con ác thú săn mồi.
Khi chiếc taxi dừng lại trước sảnh một khu chung cư cao cấp, hai đứa trẻ ngoan ngoãn mở cửa bước xuống. Mục Tử Yên rình rập ở một góc tối. Đợi chiếc taxi vừa khuất bóng, một nụ cười tàn độc, tà ác nở rộ trên đôi môi tô son đỏ chót của cô ta. Chân cô ta đạp lút ga, chiếc xe gầm lên một tiếng xé tai, lao thẳng như một mũi tên chết chóc về phía Lâm Kỳ và Lâm An.
“Lâm Nhạc, hôm nay tao sẽ cho hai đứa tạp chủng này xuống suối vàng trước, rồi ngày mai tao sẽ tiễn mày xuống bú cặc Diêm Vương bồi táng cùng chúng nó!”
Khoảnh khắc tử thần chỉ cách hai đứa trẻ vài gang tấc, lốp xe ma sát xuống mặt đường khét lẹt. Tưởng chừng như thân xác nhỏ bé của hai đứa trẻ sẽ bị nghiền nát dưới gầm xe, thì đột nhiên, từ phía sau, Phùng Lệ Quân và Phó Mạnh Đình lao tới như chớp. Mạnh Đình ôm thốc lấy Lâm Kỳ, còn Lệ Quân đẩy mạnh Lâm An ngã lăn vào thảm cỏ bên lề đường, tránh thoát đầu xe trong tiếng gầm chói tai.
Kế hoạch giết người bị kỳ đà cản mũi, Mục Tử Yên đập tay vào vô lăng chửi thề một tiếng rồi vội vã đánh lái, nhấn ga tẩu thoát khỏi hiện trường.
Hai người lớn lóp ngóp bò dậy, vội vàng phủi bụi bẩn, lật tung người hai đứa trẻ lên kiểm tra, giọng nói Lệ Quân run rẩy vì hoảng loạn:
“Trời đất ơi, tiểu Kỳ, tiểu An, hai đứa có sao không? Có bị xe quẹt xước chỗ nào không, nói mẹ nuôi nghe!”
“Mẹ nuôi, tụi con không sao ạ, chỉ hơi ê mông chút xíu thôi! Nhưng… sao mẹ nuôi và chú Mạnh Đình lại xuất hiện ở đây đúng lúc thế ạ?” Lâm An chớp chớp mắt.
“Mẹ và chú bay sang đây công tác, tiện đường định ghé thăm ba mẹ con một chuyến. May mà tới kịp, nếu không… Sau này hai đứa tuyệt đối cấm không được ra ngoài đường một mình mà không có người lớn đi kèm, nghe rõ chưa?”
“Dạ, tụi con khắc cốt ghi tâm rồi ạ.”
Phó Mạnh Đình đỡ Lâm Kỳ đứng thẳng dậy, phủi quần áo cho cậu nhóc. Anh bắt gặp ánh mắt sắc lạnh, sâu thẳm đầy phức tạp của cậu nhóc đang dán chặt về phía chiếc xe thể thao vừa tẩu thoát.
“Tiểu Kỳ, cháu bị hoảng sợ à? Có thấy đau ở đâu không?” Mạnh Đình ân cần hỏi.
“Cháu không đau ạ.”
Nói rồi, Lâm Kỳ rút phắt cuốn sổ tay nhỏ từ túi áo ngực, đôi tay thoăn thoắt ghi lại chính xác từng con số và chữ cái trên biển số xe của mụ điên vừa rồi. Bộ não thiên tài của cậu lập tức phân tích: Đối với cậu, đây đéo phải là một tai nạn giao thông sơ ý, mà là một âm mưu giết người diệt khẩu có chủ đích. Một đứa trẻ như cậu thì làm đéo gì có thù oán với ai, tại sao lại có kẻ muốn lái xe nghiền nát cậu?
“Thôi được rồi, tim chú sắp nhảy ra ngoài rồi, chúng ta mau vào nhà đi.”
Đưa bọn trẻ an toàn trở vào phòng khách, dưới ánh đèn sáng rực, Mạnh Đình mới hốt hoảng phát hiện bắp tay và khuỷu tay của Lệ Quân đã bị mài xuống đường nhựa tứa máu tươi, rách bươm cả lớp áo mỏng.
Anh lập tức kéo tay cô lại, ánh mắt tràn ngập sự xót xa, lo lắng: “Em bị thương nặng thế này mà nãy giờ cứ giấu à?”
“Chỉ là vết xước ngoài da rớm chút máu thôi, em không thấy đau.” Lệ Quân cố rút tay về.
“Tiểu Kỳ, cháu mau đi lấy hộp sơ cứu ra đây cho chú mượn.”
“Tuân lệnh chú Mạnh Đình!”
Mạnh Đình ngồi sát bên Lệ Quân, cẩn thận dùng cồn sát trùng lau quanh vết thương, từng động tác chạm vào da thịt cô đều ôn nhu, dịu dàng đến cực điểm. Nhìn sườn mặt góc cạnh nam tính và sự ân cần của người đàn ông trước mắt, trái tim Lệ Quân lại rung lên từng nhịp đập thổn thức, nơi tư mật dưới lớp quần lót cũng bất giác rỉ ra một vệt ẩm ướt vì xúc động. Anh cứ quan tâm cô, dịu dàng dùng ngón tay nóng hổi cọ xát vào làn da nhạy cảm của cô thế này, làm sao cô có thể buông bỏ đoạn tình cảm đơn phương này đây? Cô thừa biết trong sâu thẳm tâm trí anh, vị trí độc tôn luôn dành cho Lâm Nhạc, nhưng cô cũng là đàn bà, cô khao khát được anh ôm ấp, được anh chèn ép dưới thân. Đoạn tình cảm tay ba nghiệt ngã này rồi sẽ đi về đâu?
“Xong rồi, em nhớ kỹ đừng để vết thương dính nước tắm đấy.” Mạnh Đình thổi nhẹ vào lớp băng gạc.
“Em cảm ơn anh.” Giọng Lệ Quân nhỏ như muỗi kêu.
“Chậc chậc chậc… Waoo… Chú Mạnh Đình băng bó cho mẹ nuôi tình tứ, lãng mạn cứ như phim ngôn tình người lớn cẩu huyết 18+ ấy nhỉ. Ánh mắt chạm nhau tóe lửa luôn. Hai người định khi nào làm đám cưới, chốt ngày cho tiểu An làm phù dâu nhí vác váy ạ?”
Câu nói ngây ngô đầy sát thương của Lâm An khiến hai má Lệ Quân đỏ ửng như quả cà chua. Cô lúng túng đẩy Mạnh Đình ra, hắng giọng giải thích với cô bé.

Bình luận (0)

Để lại bình luận