Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng hô hung mãnh ép cô tới mức không thở nổi, hắn bước đến trước bàn , cầm lấy cuốn nhật ký cùng bút, dùng sức nện ở trên mặt cô.

“Mở nhật ký ra , viết cho tôi, viết hết các trang nhật kí còn lại tràn ngập ba chữ “Em yêu anh” , không cho thiếu dù là một chút khe hở!”

Cô quỳ trên mặt đất, khóc đến thở dốc dồn dập, hắn bắt lấy tóc ngắn éo cô ngẩng đầu lên, chân dẫm lên miệng vết thương, nhìn cô nổi điên thống khổ.

“Tôi hiện tại liền ra lệnh cho những người bao vây lục tìm bắt em trai em ngay lập tức, trước khi tôi trở về mà cuốn nhật kí này vẫn chưa được viết đầy ba chữ kia, tôi sẽ đem hắn đến đây rồi giết chết trước mặt em!”

Sau khi hắn đi, liên có ba người làm bước vào, đứng ở cửa giám sát cô cầm lấy bút, viết xuống những chữ khuất nhục “ em yêu anh “ ở trong nhật ký, trần trụi trào phúng.

Tay trái không ngừng run rẩy, cô căn bản là không thể cầm chặt bút, chỉ có thể viết từng nét cứng ngắc, mỗi một nét viết xuống tay đều run rẩy, quỳ trên mặt đất, thân mình nằm bò xuống, không được mặc bất cứ quần áo gì, trần trụi chỉ có thể tận lực đem mình cuộn tròn thành một đoàn.

Sổ nhật ký ít còn đến một trăm trang, hai mặt trang giấy, cô chính là không ăn không uống không ngủ, viết một ngày cũng viết không xong, nước mắt rơi xuống làm ướt trang giấy, toàn thân cô phát run nằm bò trên sàn.

Ba chữ “Ta yêu ngươi” càng ngày càng nhiều được viết lên trang giấy, cô tựa như không muốn quen biết ba chữ này, đến mặt thứ hai của trang thứ nhất thì đã quên mất cách viết của ba chữ này.

Nét bút trong tay dừng lại, người đứng ngoài cửa lên tiếng cảnh cáo, “Phu nhân, phải viết nhanh lên.”

Cách xưng hô này làm cô dở khóc dở cười, bộ dáng này đâu giống một phu nhân, rõ ràng chính là một con chó mặc người bài bố.

Ba tiếng sau thì tay của cô đã cứng nhắc, rậm rạp vài tờ, xem đến hoa cả mắt, ngón tay run rẩy căn bản không thể cầm chặt bút được nữa, run run muốn đứng dậy, lại bị người ngoài cửa cảnh cáo.

“Phu nhân, thỉnh ngài tiếp tục viết.”

Cô một lần nữa quỳ trở về mặt đất, đầu gối đã sưng lên, thời điểm lấy cầm lấy, tay liền cứng đờ.

Dưới lầu truyền đến tiếng thét chói tai, là tiếng đám người làmquát tháo,tiếng bước chân dồn dập , tựa như là có người nào đó đột nhập vào.

“Mau! Ngăn lại! Bảo hộ phu nhân, mau mau đóng cửa lại a!”

Cô kinh hoảng thất thố, muốn đứng dậy nhìn xem người tớ là ai, phát hiện mình còn chưa mặc quần áo, hoảng loạn đi đến phòng để quần áo, từ bên trong lấy ra một kiện áo khoác màu đen mang lên.

Mắt thấy cửa phòng ngủ sắp bị người canh bên ngoài đóng lại, chân què muốn của cô muốn nhào qua ngăn lại nhưng đã trễ, đột nhiên cửa bị văng môn, kéo người làm đứng một bên ném trên mặt đất, hai cách cửa lớn bị đã văng vào bên trong, gió ập vào trước mặt , thổi bay sợi tóc rách nát , trong mắt cô mang theo kinh ngạc, nhìn một người quen thuộc đang hướng về phía cô chạy tới.

Áo hoodie màu đen rách nát dính đầy bùn đất cùng tro bụi dơ bẩn, sợi tóc thật dài hỗn độn che đậy đôi mắt, bị gió thổi qua lộ ra đôi con ngươi đã trãi qua tang thương, tiều tụy.

Hắn nắm tay của cô hướng ra phía bên ngoài mà chạy, trước mắt càng ngày càng mơ hồ, nước mắtướt át dần dần phủ kín hốc mắt.

“Miêu Nhất……” Cô khóc lóc kêu tên hắn.

Hắn rút súng từ bên hông ra , mục đích dọa đám kia người làm kia, rống giận, “Cút ngay! Tất cả đều cút!”

Dọc theo đường đi các người làm không dám làm càn mà lui về sau, nhường đường .

Cô bắt lấy cánh tay hắn, chân trần trụi nhanh chóng cùng hắn chạy ra biệt thự, trên chân hắn là đôi giày thể thao kia, vừa dơ vừa rách,đã khôngra hình dạng vốn có, ống quần màu đen dính đầy tro bụi, gương mặt hình như đã rất nhiều ngày đều không rửa mặt chải đầu qua, bàn tay vừa xa lạ lại vừa quen thuộc , bị mài ra thật nhiều vết chai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận