Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng roi da quất vào không khí vang lên “vút” một tiếng khô khốc. Cỗ xe rùng mình chuyển động, bánh xe nghiến lên nền sỏi đá lạo xạo.
Bạch Mộc nằm cuộn tròn trong chiếc rương gỗ chật hẹp, tối tăm. Chiếc rương không có đệm lót, mỗi lần xe đi qua ổ gà hay rễ cây, cả người nàng lại bị hất lên rồi đập mạnh xuống sàn gỗ cứng ngắc. Xương cốt như muốn rã ra từng mảnh.
Đường núi gập ghềnh, khúc khuỷu. Xe ngựa lắc lư, chao đảo liên hồi như con thuyền nhỏ giữa biển động. Dạ dày Bạch Mộc quặn lên từng cơn, mật xanh mật vàng trào lên cổ họng. Mặt nàng xanh mét như tàu lá chuối, mồ hôi vã ra như tắm. Nàng cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ hay tiếng nôn ọe, sợ bị người đánh xe phát hiện.
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là vài tiếng đồng hồ, hoặc cả một thế kỷ. Đột nhiên, những âm thanh lạ lẫm bắt đầu lọt vào tai nàng.
Từ tiếng thì thầm, tiếng bước chân, rồi đến tiếng ồn ào náo nhiệt của một đám đông.
“Bánh mì nóng hổi đây!” “Táo tươi! Táo ngọt đây!”
Bạch Mộc run rẩy, hé mở nắp rương một khe nhỏ xíu, lén nhìn ra ngoài.
Ánh sáng chói chang ùa vào khiến nàng nheo mắt. Trước mắt nàng là một thị trấn sầm uất. Những người phụ nữ mặc váy vải thô vá víu đang xách giỏ đi chợ, những đứa trẻ con chân đất cầm ná cao su chạy nhảy, tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng khắp nơi. Đây là thế giới con người! Nàng đã ra ngoài rồi!
Bỗng nhiên, thùng xe rung lên dữ dội khi bánh xe vấp phải một hòn đá tảng. Các rương hàng va vào nhau loảng xoảng. Chiếc rương chất cao nhất trên nóc xe bị mất thăng bằng, rơi “rầm” xuống lề đường, vỡ tung tóe. Những quả cam lăn long lóc khắp nơi.
Một người phụ nữ đang đi bộ suýt bị rương rơi trúng, giật mình quay lại, xắn tay áo lên, chống nạnh quát tháo ầm ĩ.
Xe ngựa buộc phải dừng lại. Người đánh xe nhảy xuống, vừa nhặt đồ vừa to tiếng cãi lại người phụ nữ. Đám đông hiếu kỳ xúm lại xem, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn.
Không ai để ý đến chiếc rương ở góc khuất phía sau xe đang từ từ mở nắp.
Bạch Mộc, nhân cơ hội ngàn vàng này, run rẩy leo xuống xe. Hai chân nàng tê dại vì ngồi bó gối quá lâu, vừa chạm đất đã suýt khụy xuống. Đầu óc nàng quay cuồng vì say xe.
Nàng lảo đảo, bám vào bức tường gạch gần đó, bước thấp bước cao lẩn vào một con ngõ nhỏ vắng người. Tiếng cãi vã phía sau xa dần.
Đi được một đoạn khá xa, đến khi chắc chắn không còn ai nhìn thấy mình, nàng mới dám dừng lại, dựa vào tường, nôn thốc nôn tháo tất cả những gì còn sót lại trong bụng.
________________

Sau khi chỉnh trang lại y phục và che giấu mái tóc đen cùng đôi mắt lạ thường dưới lớp mũ trùm đầu, Bạch Mộc tìm đến một cửa tiệm cầm đồ nhỏ nằm khuất trong hẻm.
“Ai ui…”
Ông chủ tiệm là một lão già râu tóc bạc phơ, được buộc túm lại phía sau gáy. Lão đeo kính lúp một bên mắt, nheo nheo nhìn viên hồng ngọc to bằng móng tay cái mà Bạch Mộc vừa đặt lên bàn.
Viên đá quý dưới ánh sáng đèn dầu lóe lên sắc đỏ mê hoặc, rực rỡ và thuần khiết.
“Một viên hồng ngọc lớn thế này, màu sắc lại đậm đà… Quả thật là hiếm thấy ở cái thị trấn khỉ ho cò gáy này.” Lão lẩm bẩm, tham lam vuốt ve viên đá.
Lão đẩy đẩy gọng kính, trong mắt lóe lên tia sáng tính toán ranh ma của một con buôn lão luyện.
“Chỉ là…” Lão tặc lưỡi, lắc đầu, “Vết cắt hơi thô, độ tinh khiết cũng chưa đạt chuẩn hoàng gia. Cũng chỉ là hàng loại hai thôi.”
“Ông có lấy không?” Bạch Mộc sốt ruột hỏi, nàng không có thời gian để mặc cả.
“Lấy, đương nhiên lấy! Nhưng mà…” Lão thở dài thườn thượt, ra vẻ tiếc nuối lắm, “Với chất lượng này, ta chỉ có thể trả cho cô chừng này thôi.”
Lão giơ ra hai ngón tay, đưa ra một con số thấp đến mức nực cười so với giá trị thực của viên đá.
Bạch Mộc biết mình đang bị ép giá, nhưng nàng cần tiền gấp, và quan trọng hơn là cần sự kín đáo. Nàng im lặng một hồi, cắn răng gật đầu: “Được.”
Thấy cô gái trẻ non nớt dễ bị bắt nạt, lão già nhanh chóng cất viên đá vào hộp sắt khóa lại, rồi đếm vài đồng tiền vàng và bạc ném lên bàn.
Bạch Mộc vơ vội số tiền, đếm qua loa: mười lăm đồng vàng và mười hai đồng bạc. Đủ để nàng sống một thời gian.
Nàng ngước mắt lên, thấy lão già vẫn đang dùng kính lúp soi mói nàng đầy nghi hoặc.
“Còn gì nữa à?” Lão hằn học hỏi, “Không bán nữa thì đi đi cho ta làm ăn.”
Bạch Mộc không nói gì, kéo thấp mũ trùm đầu, xoay người bước nhanh ra khỏi cửa hàng.
Bầu trời bên ngoài u ám, mây đen cuồn cuộn kéo đến, báo hiệu một cơn giông lớn. Hơi nước ẩm ướt trộn lẫn với mùi đất tanh nồng bốc lên ngột ngạt.
Nàng tìm đến một khách điếm tồi tàn ở ngoại ô thị trấn. Tầng một ồn ào náo nhiệt, đầy những gã đàn ông thô lỗ đang uống rượu và la hét. Bà chủ nhà trọ mập mạp, nhiệt tình dẫn nàng lên phòng, miệng liến thoắng giới thiệu về đám lính đánh thuê đang trọ ở đây.
Bạch Mộc chỉ ậm ừ cho qua chuyện, nhận lấy chìa khóa phòng.
Vào đến phòng, nàng khóa trái cửa, cài then cẩn thận. Bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói như tiếng bước chân ai đó đang đến gần.
Nàng ngồi co ro trên giường, thắp một ngọn nến nhỏ. Ánh sáng yếu ớt không đủ xua tan nỗi sợ hãi trong lòng. Thần kinh nàng căng như dây đàn, không dám chợp mắt dù chỉ một giây. Nàng sợ… sợ rằng chỉ cần nhắm mắt lại, khi mở ra, nàng sẽ thấy khuôn mặt lạnh lùng của Luis đang nhìn mình chằm chằm.
Nhưng sự mệt mỏi thể xác đã đánh gục ý chí. Nàng gục đầu vào đầu gối, thiếp đi trong cơn mê man.
Trong mơ, nàng thấy mình đang chạy trốn trong một hành lang vô tận đẫm máu. Tiếng bước chân “cộp, cộp” vang lên phía sau, chậm rãi nhưng kiên định.
“Luis?” Nàng gọi tên hắn trong vô thức, trái tim đau nhói.
Hắn xuất hiện từ bóng tối, đôi mắt đỏ rực như máu, điên dại và tàn nhẫn. Hắn vươn tay về phía nàng…
Bạch Mộc giật mình tỉnh giấc. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại thay đổi hoàn toàn.
Một khu vườn ngập tràn hoa hồng rực rỡ sắc màu hiện ra. Ánh nắng vàng như mật ong rót xuống không gian. Một mùi hương hoa hồng nồng nàn, dễ chịu bao quanh lấy nàng.
Có ai đó ôm chặt lấy nàng từ phía sau, vòng tay mềm mại và ấm áp. Một người phụ nữ với mái tóc đỏ rực rỡ, mặc chiếc váy trắng tinh khôi, đang mỉm cười dịu dàng với nàng.
“Ngủ đi con…” Giọng nói ngọt ngào như hát ru vang lên.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận