Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bài học của kẻ cả giận
Tịch Mai trở về, thở phào nhẹ nhõm.
“Chủ tử, Đông Tình thực sự không sao. Phúc Tài quản gia nói, đại thiếu gia chỉ ra lệnh đánh mười trượng tượng trưng, còn không cho phép để lại sẹo. Đã bôi thuốc tốt nhất rồi.”
Oanh Oanh ngẩn người. Hắn… không phải muốn giết người. Hắn chỉ đang dọa nàng?
Cơn giận của nàng nguội đi một chút, thay vào đó là sự bối rối. Hắn đánh gãy chân Nhị thiếu gia, nhưng lại nhẹ tay với nha hoàn của nàng. Hắn hành hạ nàng tàn bạo, nhưng lại ném cho nàng thuốc mỡ.
Tên ác ma này, rốt cuộc là người thế nào?
Trong khi đó, Từ Lễ Khanh đang ở trong thành. Hắn thực sự rất tức giận. Không phải vì Oanh Oanh phản kháng, mà vì… hắn không biết phải làm gì với sự phản kháng đó.
Hắn quen với việc mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát. Oanh Oanh là của hắn, hắn muốn chơi thế nào thì chơi. Nhưng khi món đồ chơi biết cắn lại, hắn lại cảm thấy một sự bực bội xen lẫn… thích thú kỳ lạ.
Hắn đi giải quyết công việc, tình cờ gặp Lý lão bản của tiệm tơ lụa. Lý lão bản đang rối rít chọn trang sức.
“Từ huynh,” Lý lão bản cười trừ, “Hôm qua lỡ lời với bà xã, hôm nay phải mua chút quà dỗ dành. Phụ nữ mà, phải mềm mỏng, phải dỗ dành.”
Từ Lễ Khanh khựng lại. Dỗ dành?
Hắn nhìn Lý lão bản, một thương nhân già đời, đang cẩn thận chọn một cây trâm phỉ thúy. Hắn chợt nhận ra, sự thống trị tàn bạo có lẽ không phải là cách duy nhất.
Hắn cũng bước vào tiệm trang sức. Ánh mắt hắn lướt qua, và dừng lại ở một cây diêu cài đầu (trâm lắc) bằng vàng ròng, chế tác hình bướm lượn, vô cùng tinh xảo.
Hắn không biết tại sao mình lại mua nó. Có lẽ vì nó lấp lánh. Có lẽ… nó hợp với nàng. Hắn nhét hộp gấm vào tay áo, lòng dạ rối bời.
Trên đường về, hắn bị Ngũ di nương chặn lại.
“Đại thiếu gia,” Nàng ta ăn mặc hở hang, mùi phấn sáp nồng nặc, cố tình dựa vào người hắn. “Đã lâu không gặp, ngài quên thiếp rồi sao?”
Từ Lễ Khanh lùi lại một bước, ánh mắt lạnh như băng: “Tránh ra.”
“Ngài lạnh lùng quá vậy,” Ngũ di nương cười lả lơi. “Thiếp biết ngài đêm đêm đều ở chỗ con tiện nhân Bát di nương kia. Thiếp có gì không bằng nó? Hay là… ngài muốn thử cảm giác kích thích hơn? Chúng ta đều là người của lão gia…”
“Câm miệng.”
“Hay là ngài sợ?” Nàng ta bạo dạn hơn, “Con tiện nhân kia có thể lăn lộn trên giường với ngài, thiếp cũng có thể! Thiếp còn biết nhiều chiêu trò hơn nó…”
Từ Lễ Khanh mất hết kiên nhẫn. Hắn không muốn động tay vào nữ nhân này. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
“Ta biết.” Giọng hắn đều đều. “Ta biết phụ thân bị trúng độc. Và ta biết, Trần tiểu thư đã tìm ra loại độc đó.”
Sắc mặt Ngũ di nương trắng bệch. Nàng ta lảo đảo lùi lại.
“Ngài… ngài nói gì…”
“Quản gia là tình nhân của ngươi.” Từ Lễ Khanh tiến thêm một bước. “Ngươi nghĩ ngươi trốn được sao? Đừng để ta nghe thấy những lời bẩn thỉu từ miệng ngươi nữa. Nếu không, ngày phụ thân tỉnh lại, cũng là ngày ngươi và quản gia đền mạng.”
Hắn lướt qua nàng ta, để lại Ngũ di nương đứng chết trân tại chỗ, run rẩy như cầy sấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận