Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Phó Vân anh… ưm…”
Đôi môi nóng bỏng của Phó Vân áp lên cổ cô, anh kiên nhẫn liếʍ láp, đi đến đâu cũng có dấu đỏ tím đáng sợ.
Lực đẩy bả vai anh của Dung Cẩn chỉ như một phù du rung chuyển một cái cây, chỉ có thể ngửa cổ mà rêи ɾỉ.
Không biết là trốn tránh, hay là cái cớ để anh hành động thuận tiện hơn.
Khắp cổ đều bị đầy những dấu hôn, Phó Vân mới tốt bụng mà buông tha làn da đẫm máu này ra tới gặm nhấm xương quai xanh mảnh khảnh của cô.
Tác động của răng cũng không tốt hơn là mấy so với môi và lưỡi, Dung Cẩn môi dưới cắn chặt đến nỗi ứ máu.
Trái phải đều tránh thoát không được, cô dứt khoát bất chấp tất cả, “Nếu anh muốn làm thì dứt khoát đưa nó vào đi.”
Thỏa hiệp rồi, nhưng anh lại không hề nghe được bất kì sự chân thành nào, Phó Vân đương nhiên mà không để ý tới cô, tiếp tục khai triển hành động của mình.
Khi đôi môi gợi cảm lên đến đỉnh điểm, không chút do dự mà mà mυ”ŧ lấy nó.
“Phó Vân… A ưm…”
Dung Cẩn duỗi tay đè đầu Phó Vân lại, định ngăn anh lại, nhưng ngược lại anh lại kề sát ngực mình một chút.
Phó Vân rất vui khi Dung Cẩn trong lúc lơ đãng biến khéo thành vụng, khuôn mặt tuấn tú của anh rơi vào một mảnh ngực mềm mại, hài lòng ngậm quả anh đào đang dựng đứng vào trong miệng, dùng sức mà liếʍ mυ”ŧ dường như muốn hút ra sữa vậy.
Dung Cẩn cảm thấy linh hồn của chính mình tựa cũng bị hút đi, cảm giác nóng ấm cứ quấn lấy ngực xen lẫn cảm giác ngứa ran nhẹ, tạo thành kɧoáı ©ảʍ thể xác tột độ khiến cô càng muốn nhiều hơn nữa bầu ngực bên kia bị bỏ quên cũng muốn được vuốt ve như vậy.
Nhận ra được tâm tư của mình, Dung Cẩn tức khắc xấu hổ muốn chui xuống đất.
Cô gắt gao cắn chặt môi, chính là không chịu bại lộ tâm sự.
Phó Vân cũng không vội, anh cùng không sợ phía dưới hạ bộ như đang muốn nổ tung, cũng kiên quyết không đâm vào lỗ nhỏ phía dưới, anh có thể xử lý nó như đang dễ dàng vượt qua một bài kiểm tra.
Sau khi liếʍ mυ”ŧ núʍ ѵú đang cương cứng trong miệng, thì anh tiếp tục liếʍ láp núʍ ѵú còn lại mυ”ŧ mạnh rồi nuốt chửng nó.
“A… Không… ưm A…” Dung Cẩn rốt cuộc chịu không nổi loại kí©ɧ ŧɧí©ɧ này thét lên một tiếng.
Phó Vân ngoảnh mặt làm ngơ, một bên thì dung sức hút lấy hút để dòng sữa như tuyết, một bên thì phủ lên ra sức mà nhào nặn.
Dưới sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ gấp đôi, Dung Cẩn bị nhanh chóng được đưa lên mây, ngón tay tùy ý luồn vào tóc Phó Vân, cơ thể một trận co rút, từ hoa huyệt chảy ra một trận dâʍ ɖị©ɧ, tưới lên hết khuy đầu của dươиɠ ѵậŧ.
Trước khi ánh sáng trong mắt Dung Cẩn dần mờ đi, liền nghe được một giọng nói ác liệt, “Em lêи đỉиɦ rồi.”
Dung Cẩn đương nhiên biết cái này thật sự rất mất mặt, nhưng mà khi nghe được câu tiếp theo của Phó Vân cô như tá hỏa, “Tôi còn chưa đi vào đâu.”
Đây chính là sự sỉ nhục!
“Bảo bối, em muốn tôi sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận