Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay là ba mươi tết, Đỗ Yểu Yểu có bất mãn với Thẩm Giai cũng tạm thời gác lại.
Đêm giao thừa hoàng đế tổ chức yến tiệc cho quần thần, năm ngoái Thẩm Giai ăn tiệc trong cung tới giờ Tý mới về. Nguyên chủ sẽ đặt một bàn thức ăn từ tửu lâu bên ngoài đưa tới phủ hoặc là để trù tử theo thông lệ làm một bàn tiệc giao thừa.
Đỗ Yểu Yểu nghĩ năm nay sẽ đón giao thừa một mình, ai ngờ ăn cơm trưa xong Thẩm Giai dặn dò nàng đêm nay hắn về ăn cùng.
Một mình ăn Tết đã quen cũng không thấy gì, hai người cùng ăn Tết lại có cảm giác gia đình. Hơn nữa hai người đơn độc cùng nhau cũng ấm cúng hơn.
Tết với Đỗ Yểu Yểu rất quan trọng.
Khi còn bé nhìn cha mẹ người ta đi làm xa về thăm con ngày tết, nàng luôn ngốc nghếch đứng chờ ở cửa thôn, chờ trong tin đồn bị cha mẹ bỏ rơi với ước mong một ngày nào đó cha mẹ sẽ trở về đón nàng.
Hàng năm chờ đợi, chờ không được thì không chờ nữa. Tới khi ăn Tết nàng chỉ hy vọng bà nội khỏe mạnh, bản thân lớn lên báo đáp công ơn nuôi dưỡng bà nội dành cho mình.
Tiếc là, bà nội bị bệnh qua đời vào năm ngoái, đến cuối năm chỉ còn một mình nàng lủi thủi trong nhà.
Trên bàn đầy ắp gà vịt, nàng bày hai phần bát đũa, nghe hàng xóm đốt pháo ăn mừng đoàn viên không khỏi tủi thân khóc lóc.
“Phu nhân… làm sao vậy?”
Thấy chủ tử ngồi trước gương thất thần, hốc mắt đỏ lên, Ngân Diệp nhỏ giọng hỏi.
“Không sao.” Đỗ Yểu Yểu sụt sịt dặn dò: “Mang áo lông áo tới đây, ta tới trù phòng xem chút.”
“Phu nhân, bên đó nóng lắm, người…”
Ngân Diệp chưa dứt lời đã bị Đỗ Yểu Yểu liếc mắt đành vội vàng sửa lời: “Bữa cơm đêm nay không thể qua loa, phiền phu nhân.”
Đầu bếp làm rất nhiều món ăn Giang Nam, Đỗ Yểu Yểu chỉ bảo các nàng làm thêm mấy món ngọt như bánh nếp hoa sen, khoai lang kén, thịt lợn xào chua ngọt các loại.
Ẩm thực Giang Nam ôn hòa giải nhiệt bồi bổ dạ dày, nàng ăn ngán tới mức không thấy vị gì khác nên tìm một đầu bếp Tứ Xuyên làm món gà xé cay.
Trời tối dần, nàng vừa thay xong quần áo thì nghe thấy ngoài cửa ồn ào, quay lại đã thấy Thẩm Giai.
Hắn đứng cạnh cửa phủi hơi lạnh trên người, cả người ửng đỏ, tóc đen như mực da dẻ như ngọc lông mày đen nhánh tuấn tú như nhân vật trong tranh bước ra.
Đỗ Yểu Yểu nghĩ may cho hắn không sinh ở thời Ngụy Tấn nếu không sẽ là một ‘Nhìn giết Vệ Giới’ tiếp theo.
“Sao rồi?” Thẩm Giai vén rèm nhìn quần áo trên người: “Bộ đồ này không phải do nàng đưa ta hay sao?” Kéo tay nàng lại cười nói: “Đẹp không?”
Đỗ Yểu Yểu vui mừng, mấy ngày trước nàng cho người làm một bộ đồ đỏ tiện làm thêm bộ nữa cho Thẩm Giai.
Nàng sợ hắn khó chịu không mặc, không ngờ mặc vào lại đẹp đến thế.
Đỗ Yểu Yểu thật thà gật đầu.
“CHất liệu giống nhau.” Thẩm Giai sờ áo nàng quan sát từ đầu tới chân rồi tới sát bên tai nàng nói: “Giống đang mặc hỉ phục, chỉ là lần này mặc một đêm.”
Đỗ Yểu Yểu lúc đặt may cũng không nghĩ nhiều như thế, chỉ nghĩ ăn Tết mặc đồ đỏ may mắn. Mai là mùng một tháng giêng, đồng liêu chúc Tết nhau Thẩm Giai chắc chắn sẽ không mặc đồ màu mè chói lòe như này ra ngoài.
“Chàng xin Hoàng thượng về sao?” Giờ vẫn còn sớm, trù phòng vẫn chưa nấu xong.
“Ừm.” Tay Thẩm Giai hơi lạnh ôm hông nàng: “Ta nói trong nhà có phu nhân đang ốm cần chăm sóc, Thánh Thượng đồng ý còn thưởng nhiều dược liệu trân quý.”
“Ta nào có ốm.” Đỗ Yểu Yểu phản bác do dáng người ốm yếu thôi nhưng vẫn không quên giành công: “Toàn bộ thức ăn tối nay do ta dành cả buổi chiều ở trù phòng trông chừng đó.”
“Trong bếp có quản sự với đầu bếp còn cần nàng tham gia làm gì.” Thẩm Giai hỏi: “Có bị sặc khói không?”
Nguyên chủ yểu điệu xa xỉ, trong phòng thường đốt địa long hoặc dùng chỉ bạc thượng đẳng không khói đốt. Đỗ Yểu Yểu tới trù phòng đúng là khiến người khác chú ý.
Bọn hạ nhân sợ khói hun vào người nàng chỉ để nàng đứng ở cửa chỉ đạo cũng không khoa trương như Thẩm Giai và Ngân Diệp nghĩ.
Đỗ Yểu Yểu định nói ‘Cũng được’ thì thấy ánh mắt quan tâm của Thẩm Giai, lời nói đến miệng phanh xe quay đầu gấp: “Có một chút.”
Trẻ con làm nũng sẽ có kẹo ăn. Thẩm Giai tất nhiên sẽ quan tâm dỗ dành nàng một lúc.
Thức ăn được dọn lên có nóng có lạnh có cả đồ ngọt cùng món chính, tổng tất cả hai mươi tám món. Món nào món nấy tinh xảo đẹp đễ phối hợp tươi mát khiến người thèm ăn.
Thẩm Giai gắp một miếng bánh nếp hoa sen, ăn vào miệng hương vị ngọt ngào mềm mại.
“Ăn ngon không?” Hai mắt Đỗ Yểu Yểu cong cong.
“Ăn ngon.” Thẩm Giai nhìn qua mấy món ngọt chưa từng thấy, nâng ly rượu cụng ly với Yểu Yểu: “Yểu Yểu vất vả rồi.”
Rượu được ủ từ hoa quả nên độ thấp không dễ say, Thẩm Giai cố ý cho người ủ ấm, rượu uống vào bụng cực kỳ ấm áp.
Đỗ Yểu Yểu vừa ăn vừa uống, thừa dịp Thẩm Giai không chú ý gắp gà xé cay ăn.
Ăn năm sáu miếng nàng thấy đầu bếp làm cay quá, miệng nhỏ bị cay đỏ hồng hết lên.
“Được rồi.” Ngay khi nàng định gắp miếng nữa thì bị đũa Thẩm Giai ngăn lại: “Nàng không nên ăn cay nếu không lúc đau bụng cũng không ai chịu thay nàng đâu.”
Đỗ Yểu Yểu tủi thân nhìn đám gà bơi trong ớt, ngoài giòn trong mềm như đang vẫy gọi nàng: “Nhanh tới ăn tôi đi nè, nhanh tới ăn đi.”
Rượu uống không say mà nàng uống sây ngất ngây, Thẩm Giai nhìn hai bình rượu rỗng trong tay nàng.
Hôm nay Đỗ Yểu Yểu cực kỳ vui vẻ, tâm trạng Thẩm Giai cũng bị nàng làm vui lây không đành lòng từ chối mong muốn của nàng.
Hắn gắp một miếng thịt gà ngậm trong miệng đến khi hết cay mới nghiên người đè lên gáy nàng dùng lưỡi mớm thịt gà sang.
Đỗ Yểu Yểu kinh ngạc nhìn hắn chớp chớp mắt, Thẩm Giai dỗ dành nàng: “Mau ăn đi.”
Đỗ Yểu Yểu nghiêng đầu từ từ nhai, vốn khi say mặt nàng đã đỏ nay còn đỏ hơn.
Thời tiết lạnh giá, cỏ cây tiêu điều không mọc nổi thế nhưng trước mắt Thẩm Giai như có hoa đào nở rộ quyến rũ, xinh đẹp động lòng người.
Hắn lại giả vờ gắp thêm miếng thịt gà nữa: “Yểu Yểu muốn ăn thêm sao?”
“Không ăn nữa.” Đỗ Yểu Yểu che mặt tố cáo: “Chàng bắt nạt ta!” Đầu nàng hơi choáng nhưng vẫn tỉnh táo lắm.
Thẩm Giai gõ lên mặt bàn giọng điệu vô tội: “Ta đâu có bắt nạt nàng, việc này không phải nên để tới khuya hử?”
“Khuya cũng không cho chàng bắt nạt ta.” Đỗ Yểu Yểu lầm bầm.
“Vậy nàng bắt nạt ta?”
“Ta không lạ gì việc đó nhé!”
“Ta lạ.” Thẩm Giai để chén cơm nhỏ trước mặt nàng: “Uống rượu không không tốt đâu, ăn thêm chút cơm nào.”
Đỗ Yểu Yểu nhõng nhẽo: “Hứ, không ăn!”
“Không ăn thì làm sao có sức?” Thẩm Giai đùa: “Đêm nay còn dài lắm.”
Đỗ Yểu Yểu nghe thế thì nhìn hạ thân hắn, Thẩm Giai ngứa ngáy: “Còn nhìn nữa thì nàng thay cho bàn thức ăn này đi, bàn chuyện trên bàn cũng được đấy.”
“Được cái mông!” Đỗ Yểu Yểu nhỏ giọng lầu bầu bới cơm.
“Nàng nói gì?” Hắn tai thính hỏi lại.
“Ta nói là ăn nhiều cơm lên.” Đỗ Yểu Yểu căm hờn ăn cơm: “Đêm nay còn dài lắm!”
Thẩm Giai cười to nhặt hạt cơm bên má nàng, cầm lấy chén đũa: “Nghe nàng.”
Đỗ Yểu Yểu không tình nguyện ăn hết nửa chén cơm, khi vào trong phòng ấm ợ nhỏ một cái.
Nàng oán trách: “Do chàng hết đấy, bắt ta ăn nhiều như thế.”
Thẩm Giai nghiêm túc: “Đêm nay phải làm việc chính sợ nàng không đứng nổi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận