Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tớ định học đại học P, chúng ta có khả năng học chung được, nhưng cùng phòng thì có chút khó khăn.

Trường đại học P không tồi, từ nhà ngồi xe lửa hai tiếng đã tới nơi.

Phó Dụ nghe cô nói, ánh mắt trở nên thâm trầm.

Cậu hỏi cô thế nào cô cũng không chịu nói, Phó Nhụy vừa hỏi đã nói ra, còn suy xét tình huống của Phó Nhụy.

Trong lòng cô, cậu còn kém hơn cả Phó Nhụy sao?

Phó Dụ ghen tị, còn tức giận, cảm thấy cô không đủ thích mình.

Nhưng nghĩ tới đồ vật trong balo, sắc mặt lại dịu hơn vài phần.

Đến trường học, trong lòng bốn người đều đã có quyết định, điền nguyện vọng rất nhanh.

Phó Nhụy kéo cánh tay Hạ Quý đi phía trước, “Chờ có giấy báo trúng tuyển, tớ sẽ tìm nhà thuê quanh trường, chúng ta ở cùng nhau!”

“Cậu không ở ký túc xá sao?”

“Vậy nếu chúng ta không được sắp xếp ở chung thì sao?”

Phó Nhụy không muốn ở trong trường, bố mẹ cô cũng vậy, mà Diệp Hâm cũng thế, muốn hai người sống chung.

Đương nhiên ý Diệp Hâm là mua một căn nhà, chỉ có hai người bọn họ sống.

Phó Nhụy lại tâm tâm niệm niệm ở chung với chị em tốt, Diệp Hâm thật đáng thương!

“Mau chóng thu phục bạn gái cậu đi, đừng đoạt Nhụy Nhụy của anh.

” Diệp Hâm nghe Phó Nhụy nói, thấp giọng nói với Phó Dụ phía sau.

Chuyện Phó Dụ thích Hạ Quý, Diệp Hâm sớm đã nhìn ra, bởi vì ánh mắt cậu nhìn Hạ Quý giống với ánh mắt anh nhìn Phó Nhụy.

“Cậu mang theo đồng phục không?” Phó Nhụy hỏi Hạ Quý.

“Có mang, cậu thật sự muốn chụp ảnh sao?”

Tối qua Phó Nhụy cố ý gọi điện thoại nhắc nhở Hạ Quý, bảo cô nhớ mang đồng phục tới, sau khi điền nguyện vọng xong, bốn người họ sẽ chụp ảnh ở trường.

Tuy rằng trước khi tốt nghiệp trường học đã tổ chức chụp ảnh, nhưng Phó Nhụy vẫn muốn tìm nhiếp ảnh gia, muốn chụp ảnh nhóm, lưu lại những ký ức tốt đẹp nhất.

Đây là chuyện vô cùng có ý nghĩ, Hạ Quý không có lý do từ chối cho nên đã đồng ý.

Bốn người vào nhà vệ sinh thay đồ, từ khi thi đại học xong tới giờ chưa tới một tháng, nhưng bốn người hầu như đã xảy ra một chút thay đổi.

Nhìn Hạ Quý một lần nữa mặc đồng phục trên người, sắc mặt Phó Dụ dịu đi rất nhiều.

Hạ Hạ của cậu vĩnh viễn đều xinh đẹp như vậy, là ánh sáng trong cuộc đời cậu, là mối tình đầu tươi đẹp nhất!

Ánh mắt Phó Dụ quả thật rất nóng, Hạ Quý trốn tránh không dám nhìn thẳng.

Phó Nhụy vẫn còn ở đây, cô còn chưa nói với cô ấy chuyện cô và Phó Dụ ở bên nhau.

Bốn người cùng nhau chụp ảnh, thời tiết tháng sáu vô cùng nóng, chụp một lát đã đổ mồ hôi.

Thấy Phó Nhụy và Hạ Quý mệt mỏi, Diệp Hâm lập tức bảo ngừng, quay về phòng học nghỉ ngơi,

Ngồi trong phòng điều hòa, bọn họ mới cảm thấy dễ chịu một chút.

Phó Nhụy mệt mỏi không muốn chụp tiếp, đợi nghỉ một lát rồi về nhà.

“Tớ muốn tắm rửa!” Cả người đều là mồ hôi, vô cùng khó chịu.

“Vậy chúng ta về thôi.

” Hạ Quý đứng dậy lại bị Phó Dụ kéo lại.

“Em và Hạ Hạ có chuyện cần nói, hai người về trước đi, lát nữa bọn em bắt xe về là được rồi.

Phó Dụ nói xong lập tức lôi kéo Hạ Quý đi, Phó Nhụy chuẩn bị đuổi theo lại bị Diệp Hâm ngăn lại.

“Đừng quấy rầy bọn họ, chúng ta về trước.

“Chuyện gì vậy?” Phó Nhụy chớp chớp mắt, “Hạ Hạ và em trai em có chuyện gì?”

“Người yêu thì có thể làm gì? Tất nhiên là hẹn hò rồi!” Diệp Hâm búng trán cô một cái, đồ ngốc Nhụy Nhụy này thế mà chưa nhìn ra.

Vẻ mặt Phó Nhụy khiếp sợ, cô hoàn toàn không nghĩ tới điều này, hoặc là nói, trước nay cô chưa từng nghĩ tới Hạ Quý và Phó Dụ sẽ có chuyện gì, bởi vì ở chung ba năm, cái gì cô cũng chưa phát hiện!

Phó Dụ kéo Hạ Quý tới một phòng tự học, khóa toàn bộ cửa lại.

Bởi vì hôm nay là ngày điền nguyện vọng, cho nên phòng học cũng không có ai.

Gian phòng tự học này cũng rất hẻo lánh, ngày thường cũng không có học sinh học, chỉ để đựng đống bàn ghế không dùng tới mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận