Chương 440

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 440

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

439 Tai nghe rơi xuống dưới chân Ôn Thời Khải 1
“Trong sách của cô ấy có một đoạn như thế này… Đó là ở thành cổ, ánh đèn màu vàng chiếu lên nền gạch xanh trên mặt đất, tôn lên chữ Thọ màu vàng, trong ánh sáng nhạt, tất cả giống như lơ lửng giữa không trung, thì ra nhân sinh lại là một bộ áo bào xinh đẹp, bên trong đầy rệp.”
“Tôi nghĩ sở dĩ lão dương phòng nổi danh, ngoại trừ do lối kiến trúc, càng nhiều hơn là mỗi một căn nhà, một căn phòng đều lớn diện cho hai, ba mươi năm, khiến cho người ta cảm nhận được dư vị của chuyện xưa.”
Nói đến đây, cô ta đi đến gần Ôn Thời Khải, chỉ vào hoa văn được khắc trên cửa sổ tầng hai “Nghe nói một trong tứ lớn tài nữ thời dân quốc, sau khi vô tình đứng bên cửa sổ nhìn thấy khách mời của cha mình ở trong vườn hoa, về sau người đó trở thành người chồng cùng làm bạn bên cạnh cô ấy cả đời.”
Giọng nói mềm như sương khói vẫn còn vang lên, trong lúc vô tình đã vượt qua cự ly lễ phép.
Ôn Thời Khải cúi đầu nhìn cô ta.
Có lẽ là do cửa sổ pha lê hoa, gương mặt cô ta hơi hồng, trong mắt sóng nước dập dờn, mùi hương thoang thoảng trên tóc cô ta theo động tác của cô ta lượn lờ trên chóp mũi, một mùi thơm của hoa hồng vàng.
Đâu đó có mập mờ vô hình xuất hiện.
Ôn Thời Khải lẳng lặng nhìn, vẻ mặt không rõ, chẳng qua ngược lại không ngăn cản
Trái lại là Khương Nhiêu ngẩng đầu nhìn thấy con ngươi màu nâu nhạt của anh ta, như có như không phải chiếu bóng dáng mình, lỗ tai đỏ lên, đứng sang bên cạnh anh ta một bước.
“Này, hai người còn ở đó làm gì, tôi đi lên trên rồi này.”
Trên thang lầu tầng hai, Chu Nguyên vẫy tay với hai người, mặc dù đã cố gắng đè thấp giọng, nhưng vẫn có bụi rơi xuống.
Lúc mấy người đi từ công quán Ninh Giang ra đã gần bốn rưỡi.
Mùa đông mặt trời lặn sớm, lúc Lâm Chi Nam nhìn thấy ánh chiều tà bao phủ lên trên người Ôn Thời Khải, bởi vì anh ta mặc áo len màu sáng cho nên lại càng giống như dát một tầng huyễn ảnh, xung quanh trở nên ảm đạm phai mờ, chỉ có sự tồn tại của anh ta.
Ngũ quan rõ ràng, mũi thẳng tắp, tướng xương ưu việt khiến Lâm Chi Nam chậc chậc khen ngợi.
Cô chống cằm thưởng thức hai giây, suy đoán tiến độ của hai người này, trước khi đến cũng đã nhắc nhở qua Khương Nhiêu có thể trong lúc vô tình làm ra chút hành động nhỏ mập mờ, về phần kết quả như thế nào, chỉ có thể tìm cơ hội hỏi lại Khương Nhiêu.
Vốn cho rằng hành trình hôm nay đến đây là kết thúc, không nghĩ đến Chu Nguyên lại nói “Học muội Khương, em có rảnh không? Mời em uống cốc cà phê, cảm ơn em hôm nay đã tường tận phổ cập khoa học.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận