Chương 440

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 440

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giáo sư Diệp cao lãnh thiên tài, mu bàn tay bị chạm phải ngứa đến tim, hành vi trong phòng làm việc bị hiểu lầm (phần 2)
Đối phương có năm sáu phần tương tự với anh, chẳng qua không giống anh, người đàn ông rất sinh động, ngũ quan tương tự trên gương mặt toát ra một vẻ vừa đáng yêu vừa đáng thương, hốc mắt đỏ bừng, khi nghe thấy anh nói không thể cứu được, nước mắt trong thoáng chốc liền lăn xuống gò má.
Long lanh trong suốt, khi lăn xuống từ khuôn mặt nhờn bóng đó, trông nó giống hệt những viên trân châu tròn trịa nối tiếp nhau.
Diệp Tử Ngung không khỏi hồi tưởng lại thành phần của nước mắt trong đầu mình, hơn nữa còn dựa vào số lượng nước mắt rơi ra ngoài để phán đoán người đàn ông có thể khóc tối đa trong bao lâu.
Đây là một suy tính rất nhàm chán, nhưng anh cứ nhìn những giọt nước mắt không ngừng rơi trên gương mặt của người đàn ông, hồi lâu vẫn chậm chạp không dời mắt.
”Không có, không phải hai nhà Tề Ngũ đã nói loại nghiên cứu này hoàn toàn phi thực tế, chỉ là một nghiên cứu vô dụng, nếu như lại tiếp tục nghiên cứu thêm nữa thì bên phía căn cứ sẽ không cung cấp tất cả vật liệu cho viện nghiên cứu nữa sao?” Diệp Tử Ngung hoàn toàn không nhận ra hành vi nhìn chằm chằm vào người khác của mình có gì đó không ổn, khi nói chuyện, ánh mắt vẫn bình tĩnh dán chặt vào gương mặt của Tô Mộc.
Tề Dục dừng một chút, khẽ cau mày, kéo người vào trong ngực mình ôm lại.
”Mặc dù bản thân tôi cảm thấy cần thiết, nhưng nếu như các người cảm thấy không cần thiết, vậy thì tôi liền đổi hướng nghiên cứu.” Diệp Tử Ngung nhìn vòng eo cực kỳ thon thả của người kia lộ ra dưới cánh tay của Tề Dục.
Trong tiềm thức chuyển đổi, hơn nữa còn tiến hành tính toán số học, trong đầu Diệp Tử Ngung, chiều rộng của vòng eo thon đó có thể chỉ bằng chiều rộng của một tờ giấy A4, bắp thịt ẩn núp dưới lớp áo sơ mi bị Tề Dục ôm lại có chút nhô lên, trong thoáng chốc có một cảm giác yếu ớt như thể nó sắp gãy.
Hiếm khi anh nhíu mày một cái, Diệp Tử Ngung đã lâu không có một bộ mặt biểu cảm tâm trạng như vậy.
Đồng thời trong lòng cũng có chút bực bội khó hiểu.
”Vậy đứa bé này…” Nhưng Tề Dục vẫn chưa quên rốt cuộc Tô Mộc chịu đáp ứng hắn ta là vì cái gì.
Nếu bên phía Diệp Tử Ngung không có biện pháp để cứu đứa bé mà Tô Mộc đặt ở đầu quả tim, không chừng Tô Mộc sẽ nhanh chóng ngả bài với hắn ta ngay khi hắn ta còn chưa kịp bước tới cửa.
”Phương hướng nghiên cứu mới là siêu năng lực của thây ma.” Diệp Tử Ngung đứng dậy, anh không thoải mái, thế nên không muốn tiếp tục lãng phí thời gian nữa: ”Nếu như không còn chuyện gì nữa thì tôi trở về phòng thí nghiệm trước, lúc đi ra nhớ khép cửa lại.”
Vừa nói vừa cầm đồng hồ lên, chuẩn bị chuyển đồng hồ trở về số không.
”Đợi đã!” Nhưng người đàn ông vào lúc này lại kích động đứng lên, hốc mắt đỏ bừng đưa tay ấn lấy bàn tay đang bấm đồng hồ của Diệp Tử Ngung.
Xúc cảm hơi nóng trên mu bàn tay truyền tới, còn mang theo cảm giác ướt át, Diệp Tử Ngung giương mắt nhìn sang, ánh mắt của hai người chạm vào nhau, hai ánh mắt cực kỳ tương tự, nhưng tâm trạng hoàn toàn khác biệt.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận