Chương 441

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 441

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

440 Tai nghe rơi xuống dưới chân Ôn Thời Khải 2
“Nếu không dựa vào trình độ gà mờ của anh, còn không biết sẽ bị Thời Khải chê bai đến khi nào.”
Trong ánh mắt cảnh cáo của người đàn ông, anh ta hào phóng làm một tư thế mời, đã đi về phía Starbuck
Trong nháy mắt Lâm Chi Nam sững sờ, mắt thấy hai người đàn ông dáng người thẳng tắp đi lên mấy bước, vượt qua con đường sỏi đến bên này, chân dài rất đáng chú ý, lại vô cùng áp bách chuẩn bị đến cửa.
Xong đời.
Đừng nói là Ôn Thời Khải, Chu Nguyên cũng nhận ra được cô, nếu như nhận ra, không biết sẽ gây ra thêm bao nhiêu phiền phức
Không cần nghĩ cũng biết Chu Nguyên có bao nhiêu ngạc nhiên.
… Sao cô lại ở đây? Cũng đến thăm quan công quán Ninh Giang sao? Đúng là trùng hợp.
Có chuyện sách tâm lý phía trước, ánh mắt Ôn Thời Khải nhìn cô đã có mấy phần cổ quái, như vậy gặp ở chỗ này…
Nghĩ đến anh ta hoài nghi, tim Lâm Chi Nam như muốn nhảy lên tận cổ họng.
Quay người nhìn xung quanh, nơi này chỉ có một cửa, phòng vệ sinh ở bên cạnh cầu thang, ra ra vào vào đều chết chắc.
Bọn họ chuẩn bị vào rồi.
Cô cúi đầu lục tung trong túi, cuối cùng trước thời khắc bọn họ vào cửa, cô cũng tìm được chiếc khẩu trang mà mấy ngày trước cô đều duy nhất một lần, đeo lên mặt.
Khương Nhiêu cũng sững sờ vài phút, nhìn thấy hai người đến gần quán cà phê, tim còn đập như trống đứng tại chỗ, Chu Nguyên còn vẫy tay gọi cô ta, Khương Nhiêu đành phải kiên trì đi đến.
Nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn bị khẩu trang che khuất hơn nửa ở bên cạnh, tim Khương Nhiêu mới an ổn quay về vị trí cũ.
Lâm Chi Nam nghiêng đầu sang một bên khác, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình, loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Chu Nguyên “Học muội Khương, ngày kia em muốn đi chơi không?”
Trong lòng Khương Nhiêu run sợ bất an quay đầu, nghi hoặc.
“Tối ngày kia Thời Khải lên máy bay về Anh, trước khi đi cậu ấy muốn mang ít đồ về.” Chu Nguyên cười thành tiếng, dứt khoát thẳng thắn “Em có thời gian đi cùng không? Với trình độ mù đường này của anh, đi vào mấy con đường ngoằn ngoèo đó, chỉ sợ không ra được, phải tìm một người bản địa Thượng Hải.”
Lời này khiến Ôn Thời Khải cảm thấy buồn cười, ánh mắt liếc qua.
Tay anh ta còn đang loay hoay khối vuông nhỏ trên bàn, giọng nói anh ta lạnh nhạt, nói với Khương Nhiêu “Không cần để ý đến lời cậu ta.”
“Đồng ý với anh ta, ngày kia tôi cũng có thời gian.”
Trong xó xỉnh, giọng nói Lâm Chi Nam như muỗi kêu.
“Không sao, thật ra em cũng muốn ra ngoài chơi, nếu không ở nhà cũng chỉ xem phim thôi.” Khương Nhiêu nhoẻn miệng cười “Hơn nữa đối với Thượng Hải, em cũng khá quen…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận