Chương 442

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 442

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

441 Tai nghe rơi xuống dưới chân Ôn Thời Khải 3
Lời còn chưa dứt, nhân viên phục vụ bưng ba cốc cà phê đã đến bên cạnh Khương Nhiêu, gần như sượt qua lỗ tai cô ta, gần đến mức khiến cho cô ta theo thói quen dịch sang bên cạnh.
Vội vàng không kịp chuẩn bị, một âm thanh trong treo vang lên trên mặt đất.
Tai nghe Bluetooth giấu trong mái tóc đen dài cứ như thế rơi mất.
Vỡ thành hai nửa rơi đến bên chân Ôn Thời Khải.
Ánh mắt người đàn ông nhẹ nhàng dừng ở chân, hai trái tim nhanh chóng co rụt lại.
Khương Nhiêu ngồi xổm xuống muốn nhặt, nhưng lại có bàn tay đưa ra ngoài nhanh hơn, nhẹ nhàng cầm vào lòng bàn tay anh ta.
Lâm Chi Nam Con mẹ nó, hôm nay là ngày đen đủi ư.
Trong mắt nhìn chằm chằm tai nghe màu trắng trong tay hai giây, đáy mắt Ôn Thời Khải như có dị quang lướt qua.
Anh ta ngước mắt, quét mắt nhìn qua Khương Nhiêu hai má đỏ bừng ở đối diện, giống như học sinh bị giáo viên bắt gian lận ngay tại chỗ.
Ánh mắt hoa đào của người đàn ông hơi nheo lại, rõ ràng sinh động hơn vừa rồi, mang theo hương vị dụ dỗ người.
Đến lúc này, dường như anh ta mới chính thức hào hứng nhìn Khương Nhiêu, giọng nói không nhanh không chậm “Cùng bọn anh tán gẫu còn nghe nhạc?”
Câu nói ôn nhuận này khiến cho cả người Khương Nhiêu sững sờ, giống như có vô số kim châm từ dưới bề mặt da chen nhau lên, muốn đâm rách ra xông đến.
Đó là cảm giác xấu hổ.
Rõ ràng đáy mắt người đàn ông ôn hòa, đôi mắt long lanh rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa áp bách khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.
Ngay cả Chu Nguyên ở bên cạnh cũng nhìn lại, nhíu mày buồn bực, đây là có ý gì.
Trong lúc nhất thời, lỗ tai Khương Nhiêu đỏ bừng, cố gắng tỉnh táo lại, ở đối diện, ánh mắt Lâm Chi Nam rất rõ ràng, giống như dòng suối lạnh trong đêm tối, không cần nhìn thẳng cũng thấy ôn nhu thấm vào tận đáy lòng.
Khương Nhiêu bình tĩnh lại, gượng cười “Vâng, bình thường lúc một mình đi trên đường em luôn thích nghe nhạc, có loại cảm giác rất thoải mái.”
“Vừa rồi gặp hai người, tiếng nhạc quá nhỏ cho nên em quên lấy xuống.” Khương Nhiêu xin lỗi “Thật sự xin lỗi, loại hành động này của em có phải không được lễ phép?”
Nói xong cười một tiếng xin lỗi, đưa tay ra ngoài…
Ý kia chính là trả lại cho cô ta.
Làm tốt lắm Lâm Chi Nam ở phía sau yên lặng giơ ngón cái.
Ngoài dự liệu, Ôn Thời Khải cũng không có quá nhiều truy cứu, tùy ý thưởng thức tai nghe trên tay một lát, sau đó mỉm cười đưa ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận