Chương 443

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 443

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

442 Cố ý vạch trần cô 1
Ngay tại lúc Khương Nhiêu vội vàng nhận thấy, lại nghe anh ta hỏi
“Ngày trước em có nhắc đến lý luận đánh cược rộng, anh đoán chắc hẳn em có đọc qua “Tư duy ngược chiều của Hamington.”
Dựa vào ghế, Ôn Thời Khải chậm rãi nói “Trong sách của ông ấy có một câu nói như thế, ngược lại rất giống với luận điểm của em.”
“Cuộc chiến súng ống… Chiến tranh là nhằm để kết thúc chiến tranh, nỗi khổ của kẻ thua cuộc là phải phân chia tài nguyên cho bên thắng lợi, nó chỉ là một biểu tượng cho cuộc sống vô tận của loài người.”
Lời này khiến Chu Nguyên cảm thấy kỳ lạ, hơi cau mày nhìn sang, Ôn Thời Khải dùng ánh mắt ngăn lại điều anh ta muốn hỏi, cười hỏi Khương Nhiêu “Chẳng lẽ em là từ trên đó lấy được linh cảm?”
Người đàn ông đưa lưng về phía Lâm Chi Nam, Lâm Chi Nam chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng lười biếng của anh ta, giống như một bức tranh, trong tay cầm cái gì đó thưởng thức.
Giọng nói anh ta truyền đến ôn hòa như suối, lại mang theo dẫn dắt không nói ra được.
Lâm Chi Nam cảm thấy có bẫy, nhưng thời gian hữu hạn không kịp dùng điện thoại tra xem.
Cô đang muốn lắc đầu với Khương Nhiêu, bảo cô ta nghĩ cách khác.
Nào ngờ người đàn ông ở đối diện dù bận vẫn ung dung, Khương Nhiêu thua trận trước, nuốt nước miếng, gật đầu “Đúng thế, năm ngoái em qua thư viện mượn quyển sách này, nhìn thấy luận điểm đó thì cảm thấy thú vị.”
“Ồ, là như thế sao.”
Nhìn chằm chằm cô ta mấy giây, anh ta nhướng mày.
Ở trong ánh mắt cổ quái của Ôn Thời Khải, Chu Nguyên không nói gì. Lúc này Ôn Thời Khải đang nghiêng đầu nhìn sang cửa sổ bên cạnh, khóe môi hơi nhếch lên.
Giống như một lão hồ ly đang vẫy đuôi.
Tuyệt đối có bẫy
Lâm Chi Nam chỉ cảm thấy da đầu như run lên, không kịp suy nghĩ nhiều, nhân lúc phía sau không để ý thì thu dọn đồ đứng dậy, trốn ở trong mấy người đàn ông giống như chim cút đi ra ngoài, một bên nháy mắt với Khương Nhiêu, để cô ta tìm lý do ra ngoài.
Lúc bước ra chỗ sảnh quán, Lâm Chi Nam loáng thoáng nghe được giọng nói của Khương Nhiêu “Hai học trưởng, xin lỗi hai người, em qua nhà vệ sinh một lát.”

“Tôi làm hỏng chuyện rồi phải không?”
“Không phải.”
“Tôi thật sự làm hỏng chuyện rồi.” Khương Nhiêu “Sau đó ánh mắt anh ấy nhìn tôi rất lạ, tôi có thể nhìn ra được.”
Trong phòng vệ sinh, ánh đèn vàng chiếu lên đầu cô ta, ngay cả đáy mắt đều là ánh nước, lộ rõ yếu ớt.
Lâm Chi Nam lẳng lặng nhìn qua, vẫn không nhịn được đi lên vỗ vai cô ta an ủi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận