Chương 444

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 444

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đánh Cược
Bùi Bất Tiện đứng cách xa ngoài hai mươi mét dựng thẳng lỗ tai cũng không nghe rõ được Kiều Sở Sở đang nói gì, bực bội dậm chân: “Sao mình không phải là con ngựa kia chứ! Nếu vậy là mình có thể bị em ấy cưỡi rồi!”
Những người còn lại không ai nói chuyện, chỉ đứng từ chỗ không xa lắm nhìn hai người kia.
Không biết Kiều Sở Sở đã nói gì.
Quý Yến Xuyên như hóa đá.
Anh ta nắm dây cương, vô thức lắc đầu nguầy nguậy, nỗi bất an dần lộ rõ trên mặt mày: “Không phải tôi…”
Kiều Sở Sở không muốn nghe nói dối, dứt khoát ngắt lời: “Tôi không rõ tại sao anh lại có cảm giác sai lệch, cảm thấy rằng anh đối xử tốt với tôi, hoặc nhận lỗi xin lỗi tôi, vâng lời răm rắp với tôi thì quan hệ giữa tôi với anh sẽ trở nên tốt hơn, tha thứ anh mọi chuyện.”
Cô cười mỉa anh ta: “Anh chính là cái loại đàn ông nên xuống địa ngục chịu băm vằm thành nghìn mảnh.”
Lồng ngực Quý Yến Xuyên hô hấp lên xuống dồn dập, khó tin nhìn cô, có ý định giải thích: “Kiều Sở Sở, tôi…”
Kiều Sở Sở ngắt lời anh ta: “Mười vòng, ai chạy xong trước người đó thắng, chuẩn bị đi.”
Chân mày Quý Yến Xuyên hơi nhăn lại, ngày càng rầu rĩ: “Vậy nếu tôi thắng, cô có bằng lòng cho tôi một cơ hội giải thích không?”
“Bằng lòng.” Kiều Sở Sở nở nụ cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời với anh ta: “Điều kiện tiên quyết là anh phải thắng đã.”
Biểu cảm của Quý Yến Xuyên dần trở nên kiên định, tựa như đang hạ quyết tâm gì đó, ra hiệu nhân viên công tác tới tính vòng.
Tiếng còi vang lên!
Quý Yến Xuyên xông lên trước dẫn đầu!
Kiều Sở Sở vội đuổi theo sau, nhìn cái kiểu anh ta cố sức chạy ở phía trước, cô nở nụ cười giễu cợt, tăng tốc vượt qua anh ta.
Quý Yến Xuyên bình tĩnh nhìn về cô, căng thẳng đến mức lòng bàn tay rịn mồ hôi, không dám lơ là cũng không dám hoảng loạn!
Cô càng lúc càng nhanh, chỉ chốc lát sau đã sắp hoàn thành một vòng, thậm chí còn thành thạo điêu luyện vẫy tay với đám người Bùi Bất Tiện.
Bọn họ không biết cô định làm gì, nhưng cứ như bị đầu độc, ngơ ngác lẫn ngạc nhiên tự tiến về phía trước, đứng thành một hàng.
Kiều Sở Sở nghiêng người từ trên ngựa xuống dưới, tiến tới gần về phía bọn họ với tư thế vô cùng nguy hiểm.
Bọn họ giật mình sửng sốt nhìn cô.
Bùi Bất Tiện đứng ở chính giữa, mắt thấy Kiều Sở Sở chậm rãi vươn tay ra…
Tháo mắt kính và mũ của anh ấy xuống!
Mái tóc bạch kim của Bùi Bất Tiện bị xõa tung theo!
Anh ấy hoảng loạn che đầu!
Mấy người đàn ông còn lại càng kinh ngạc nhìn về phía Kiều Sở Sở, trong ánh mắt toàn là kinh ngạc.
Kiều Sở Sở cưỡi ngựa, trưng bộ mặt quả nhiên là thế, ném mắt kính cho Bùi Bất Tiện: “Chờ em thắng rồi tới tìm mấy anh tính sổ sau!”
Bùi Bất Tiện đón được mắt kính, nhìn mái tóc dài tung bay của Kiều Sở Sở, ánh mắt dần trở nên đờ đẫn: “Em ấy ngầu quá đi…”
Em ấy thật sự thật sự rất ngầu luôn!
Vi Sinh Văn Trạm nhìn Kiều Sở Sở thúc ngựa chạy nước lớn trong camera giám sát, khóe miệng hơi cong lên, nheo mắt mong chờ: “Em nói xem, Kiều Sở Sở chỉ nhận ra mỗi Bùi Bất Tiện thôi, hay là còn có thể nhận ra cả chúng ta chăng?”
Vi Sinh Biệt Hạc cười khẽ: “Nhìn cái dáng vẻ không đáng tin này của Bùi Bất Tiện, nhận ra hay không nhận ra cũng chẳng quan trọng lắm đâu.”
Bùi Uyên căng thẳng nhìn chằm chằm màn hình không nói chuyện.
Bùi Triệt hít vào một hơi thật sâu, nhìn bóng dáng trên màn hình không chớp mắt.
Bùi Bất Tiện bại lộ thân phận rồi không thèm giả vờ nữa, tháo phăng cả khẩu trang, hai tay chụm lại thành cái loa cạnh miệng, vứt bỏ liêm sỉ hô hào: “Sở Sở cố lên!”
Bùi Du Xuyên không chịu yếu thế, thuận tay tháo khẩu trang xuống: “Kiều Sở Sở, thể hiện phong phạm của nhà mình ra đi, thắng anh ta rồi sẽ tặng bao lì xì cho em! Bao lì xì to đùng!”
Kiều Sở Sở ngoái đầu nhìn về phía bọn họ, dở khóc dở cười, duy trì tốc độ tiếp tục tiến về phía trước.
Quý Yến Xuyên đuổi theo không kịp.
Anh ta khó chịu ngồi trên lưng ngựa, mông đã sắp bị mài rách cả rồi!
Cứ tiếp tục thế này anh ta sẽ thua mất!
Anh ta bực bội nhìn về phía một nhân viên công tác nào đó
Mau thực hiện kế hoạch!
Nhân viên công tác thầm hiểu ý, cầm lấy điện thoại gọi điện thoại cho người khác.
Kiều Sở Sở cưỡi trên lưng ngựa, nhìn ngó xung quanh.
Cô nhớ ra Quý Yến Xuyên định hố sau lưng cô.
Vậy cô còn có thể cho anh ta cơ hội sao…
Cô nhìn xung quanh từ chỗ cao, trông thấy một người đàn ông đang đi về hướng bên này của cô, trong tay hình như cầm một cục đá.

Bình luận (0)

Để lại bình luận