Chương 445

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 445

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

444 Cố ý vạch trần cô 3
Từ khi nào thì Ôn Thời Khải bắt đầu hoài nghi Khương Nhiêu?
Một đường kế hoạch, mặc dù không thể xưng là một giọt nước cũng không lọt, nhưng cũng có thể gọi là duyên phận trùng hợp, lời nói vừa rồi rõ ràng là thăm dò, sau khi hoài nghi thuận miệng thăm dò, tuyệt đối là thêu dệt vô cơ.
Vậy vì sao anh ta lại hoài nghi hành động của Khương Nhiêu?
Lúc từ trên tầng đi xuống lầu một ra ngoài, lông mày cô hơi cau lại, vẫn còn đang nghĩ đến vấn đề kia, mãi cho đến khi trong tai nghe truyền đến giọng nói trầm thấp hỏi thăm, giống như tiếng lá trúc “Khương Nhiêu? Mục đích của cô là gì?”
Giọng nói này không biết từ trong tai nghe hay là từ dưới lầu truyền đến.
Lâm Chi Nam giật mình, chân đã từ chỗ góc cua rụt về, quay người khom lưng lên lầu.
Chút động tĩnh này rất im hơi lặng tiếng, lại là một ánh sáng trong đêm tối có thể nhận ra, khóe mắt Ôn Thời Khải liếc thoáng qua chỗ bên trong thang lầu, đường cong ở chỗ khóe miệng càng sâu hơn, ánh sáng kỳ dị xẹt qua đáy mắt.
Khương Nhiêu đã đỏ mặt đến tận mang tai đứng đối diện anh ta, Ôn Thời Khải nhìn cô ta, cười như không cười “Ba lần bốn lượt tiếp cận tôi, ở thư viện chơi trò điền ô chữ tính là một lần.”
“Ở Mạnh Dân Vĩ Lâu dựa vào nơi tôi đi ngang qua đánh đàn tính là hai lần, bây giờ ở công quán Ninh Giang tính là ba lần.”
Anh ta nhẹ nhàng đưa ra lời bình “Thủ đoạn rất khá.”
Trong giọng nói của người đàn ông thậm chí còn có mấy phần tán thưởng.
Khương Nhiêu dưới ánh mắt ôn hòa của anh ta chỉ cảm thấy da đầu như muốn nổ tung, giống như tim nhảy lên tận cổ họng, cô ta không nhìn thấy, cho nên không phát hiện ra mặt mình đã đỏ như máu, ngay cả mắt cũng thế.
Tất cả đều phản chiếu trong mắt Ôn Thời Khải, anh ta lại thờ ơ.
Cô ta không kìm lòng được mà lùi về sâu.
Từ phòng vệ sinh của quán cà phê xuống dưới lầu lại có mấy phần phong cách Thượng Hải cổ, một chiếc đèn treo, vách tường gỗ, chỉ có hai người bọn họ.
Ôn Thời Khải từng bước đến gần, có phần thâm ý, trên mặt lại mang theo vẻ thờ ơ, anh ta cười hỏi “Nếu như lần sau cô và tôi rốt cuộc không cùng gặp nhau nữa, cô lại định dùng phương thức gì tán tỉnh tôi?”
Tán tỉnh?
Chân Khương Nhiêu như muốn mềm nhũn, người đàn ông giống như không có ý định đến gần, chỉ đứng vững ở cách ba bước, bóng dáng cao lớn gần như bao phủ lấy cô ta, đi lên là đôi mắt đen kịt sáng ngời, gương mặt hoàn toàn lộ rõ của Ôn Thời Khải.
Nhìn qua tâm trạng không tệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận