Chương 446

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 446

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhưng Không Phải Anh Đang Nắm Rồi Đây Sao
Vi Sinh Lẫm chạy thẳng tới chuồng ngựa chọn ngựa!
Bùi Mộc, Bùi Từ cũng vội theo sau.
Thẩm Chước Ngôn hơi thận trọng đứng nguyên tại chỗ, mắt quan sát bọn họ đi chọn ngựa.
Bùi Du Xuyên xoay người muốn đi tới chuồng ngựa lại bắt gặp Thẩm Chước Ngôn không động đậy, đưa tay chào hỏi anh ta: “Đi thôi, nếu không lát nữa ngựa tốt bị đám người có mắt chọn kia cướp mất đó!”
Thẩm Chước Ngôn dao động muốn tiến lên trước nhưng lại dừng bước.
Anh ta do dự: “Tôi, tôi có thể sao?”
Bùi Du Xuyên cười khẽ, hào phóng nói: “Có gì mà không được, tất cả mọi người chơi mà cậu không chơi à? Làm cứ như người nhà bọn tôi nhỏ nhen lắm vậy.”
Hai mắt Thẩm Chước Ngôn tỏa sáng, mắt nhìn theo hướng của Kiều Sở Sở, bước chân vội vàng tiến vào chuồng ngựa.
Kiều Sở Sở chăm chú nhìn về phía trước, lớn tiếng nói với Bùi Bất Tiện: “Anh ổn không?”
Bùi Bất Tiện không hiểu ý của cô: “Cái gì?”
Cô liếc mắt nhìn về phía anh ấy: “Vừa rồi không phải anh đuổi theo xe tới sao? Ly do em không xuống xe không phải vì em nhẫn tâm, không lo lắng cho anh mà bởi vì trong lòng em có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ.”
[Haizzz, mặc dù mình nói vậy, nhưng với kiểu tính cách không nói lý lẽ này của Bùi Bất Tiện đoán chừng cũng sẽ không tin mình đâu.]
Chân mày Bùi Bất Tiện hơi nhíu lại một cách khó nhận ra: “Anh biết.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên: “Anh biết?”
Mái tóc rối của anh ấy bị gió thổi, lộ ra nét mặt thư hùng khó phân biệt, tựa như một chú mèo con xinh đẹp lanh lợi choàng lên trên bả vai cô: “Có những lúc có thể không hiểu, nhưng chỉ cần em nói em có nỗi khổ tâm, anh sẽ tin em.”
Bất kể anh ấy có thể nghe thấy tiếng lòng hay không.
Chỉ cần cô nói cô có nỗi khổ tâm, anh ấy sẽ tin.
Nhưng Kiều Sở Sở lại không tin anh ấy: “Anh thoải mái như thế, còn có thể đuổi theo xe à?”
“Đuổi theo xe với thoải mái là hai chuyện khác nhau.” Bùi Bất Tiện mất cảm giác an toàn cọ vào bả vai cô: “Khoảnh khắc đó anh vô cùng sợ hãi, sợ em lại giống như bảy năm trước, bỏ anh lại rồi rời đi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Hàng mi dày của anh ấy rũ xuống, hệt như một đứa trẻ con lo được lo mất: “Từ sau khi chúng ta có khoảng cách, anh cứ luôn cảm thấy không nắm bắt được em.”
Kiều Sở Sở cảm thấy khó tin, liếc mắt nhìn tay đang nắm lấy góc áo mình của anh ấy: “Nhưng không phải anh đang nắm rồi đây sao?”
Bùi Bất Tiện giật mình.
Cô để ý thấy mấy người Bùi Du Xuyên cưỡi ngựa đuổi theo, tùy ý nói: “Hơn nữa bây giờ anh phải ôm chặt đi, em muốn tăng tốc!”
Trái tim Bùi Bất Tiện đập thình thịch, nghe lời ôm eo cô thật chặt: “Anh ôm chặt rồi! Hơn nữa còn ôm rất chặt!”
Bùi Du Xuyên cưỡi ngựa vội vàng chạy tới: “Bùi Bất Tiện, em đó, cút qua đây cho anh! Một tên lớn tướng già đầu còn ngồi sau lưng con gái người ta, em không biết xấu hổ hả?”
Bùi Bất Tiện làm mặt xấu: “Em không đó, anh đang ghen tị với em chứ gì!”
Bùi Du Xuyên: “?”
Vi Sinh Lẫm cưỡi ngựa nhanh như bay tới, mắt thấy sắp đuổi kịp Kiều Sở Sở, còn chừa ra tí thời gian gọi điện thoại: “Mở bài hát hán tử uy vũ hùng tráng cưỡi ngựa gì đó đi!”
Nhân viên công tác ở đầu dây bên kia: “?”
Là bài gì vậy?
Chỉ chốc lát sau, nhạc nền tương thích vang lên trong trường đua ngựa.
Bùi Uyên và Bùi Triệt bước nhanh đi tới chỗ chuồng ngựa, nhìn bọn họ chơi vô cùng vui vẻ trên trường đua, cũng vội vàng tiến vào chọn ngựa.
Bọn họ xem qua camera giám sát đã không kìm nổi rồi!
Vi Sinh Biệt Hạc vội theo sau, chờ mong quay đầu lại: “Anh cả, anh đi không?”
Vi Sinh Văn Trạm đẩy mắt kính, ngồi ở khu chờ, mỉm cười nhìn sang bên cạnh: “Anh không đi được, xem các em chơi.”
Kiều Sở Sở cưỡi ngựa lướt qua, trông thấy Vi Sinh Văn Trạm, không nói lời nào dừng ngựa lại: “Anh Văn Trạm, sao anh cũng tới rồi, các anh không đi làm à?”
Vi Sinh Văn Trạm ngồi vắt chân, thoải mái dựa vào lưng ghế, ngửa đầu cười với cô: “Hoãn công việc lại tới đây xem xem đáng giá hơn, với lại chuyện vừa rồi của em rất khó khiến người ta không chú ý tới.”
Kiều Sở Sở bất đắc dĩ: “Từng người các anh đúng là nhiều chuyện mà.”
Văn Trạm đẩy mắt kính xuống, thản nhiên nói với cô: “Ở một mức độ nào đó mà nói, anh không cảm thấy đây là nhiều chuyện, trái lại là một kiểu lo lắng. Suy cho cùng em bị cảm vừa mới khỏe, em trai anh cũng khá quan tâm đến em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận