Chương 446

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 446

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

445 Cố ý vạch trần cô 4
Nếu là ngày thường, chỉ sợ Khương Nhiêu sẽ hưng phấn như muốn bay lên trời, hiện tại chỉ cảm thấy phía sau lưng ớn lạnh.
“Nhanh chóng phản bác anh ta ” Trong tai nghe truyền đến giọng nói của Lâm Chi Nam giống như một liều thuốc an thần.
“Nếu anh đã dùng từ tán tỉnh này.” Khương Nhiêu ngẩng đầu nhìn anh ta, đè xuống cuống họng khô khốc đáp “Vậy xem ra anh cũng rất hưởng thụ quá trình đó,”
“Hơn nữa nếu như anh đã phát hiện ra sớm như thế lại không có động tác gì.” Cô ta nói “Xem ra anh cũng đang lặng lẽ phóng túng, cũng không cảm thấy chán ghét.”
Ôn Thời Khải như có như không nhướng mày.
Khương Nhiêu chỉ cảm thấy trái tim như bị lặp đi lặp lại giày vò, nếu không phải bên tai còn có giọng nói nhỏ của Lâm Chi Nam, chỉ sợ cô ta đã sớm ngã xuống đất.
Khương Nhiêu tiếp tục nói, trong giọng điệu mang theo vài phần cố ý ngạo khí “Nếu đã bị anh nhìn thấu, sau này em cũng không định sáng tạo ra cơ hội ngẫu nhiên gì đó, dù sao mỗi ngày thức đêm bù kiến thức về luận điểm và kiến trúc học mà em vốn không giỏi cũng rất mệt mỏi.”
“Còn chẳng bằng để thời gian ngủ một giấc thật ngon, mơ một giấc mộng đẹp, chẳng lẽ không tốt hơn theo đuổi đàn ông?”
“Hơn nữa còn là theo đuổi kiểu đàn ông đàn gảy tai trâu như anh.”
Ôn Thời Khải bật cười.
Là tiếng cười vui vẻ, khí tức nhàn nhạt giọng theo khoang mũi ra ngoài, sau đó cặp mắt hoa đào hơi nhướng lên, trở nên lộng lẫy.
Anh ta giống như đang nhìn Khương Nhiêu, lại dường như đang xuyên qua Khương Nhiêu để nhìn người khác, ánh mắt kia ý tứ sâu xa.
“Từ đàn gảy tai trâu này…” Nói xong tay anh ta đã vươn ra đến bên tai Khương Nhiêu.
Tim Khương Nhiêu như dừng đập, há mồm theo dõi anh ta.
Cho rằng anh ta muốn vén tóc mình lên gỡ xuống tai nghe, nhưng Ôn Thời Khải lại chỉ đến gần rồi thoáng hạ xuống, ngay cả một cọng tóc cũng không chạm vào.
Sau đó chậm rãi thu hồi lại, bỏ tay vào túi quần, giống như đó chỉ là trò đùa dai.
“Ở trong trường hợp này dùng đến có chút không thích hợp.” Ôn Thời Khải cười đánh giá.
Khương Nhiêu đã từ trong tình huống hết hồn này trở nên lúng túng không dám nói, có lẽ là do Lâm Chi Nam không biết nói gì.
Tình huống bên kia, cô không nhìn thấy, lại sợ hãi trong thang lầu truyền đến âm thanh khiến anh ta hoài nghi, trốn ở trong góc nhà vệ sinh, cô dường như phát giác được bầu không khí không đúng, nhưng lại không nói rõ được.
Mãi cho đến khi nghe được một câu hờ hững.
“Chẳng phải đã đồng ý làm người dẫn đường rồi ư? Sáng ngày kia 10 giờ sáng đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận