Chương 447

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 447

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sở Sở Không Chê Tôi Mít Ướt
Bùi Bất Tiện ở phía sau Kiều Sở Sở u oán ló đầu ra: “Nếu em trai anh đã khá quan tâm, vậy anh tới làm gì? Anh còn có thể gánh vác một phần sự quan tâm của em trai anh à?”
Nụ cười của Vi Sinh Văn Trạm cứng đờ, hơi liếc nhìn anh ấy: “Tiếp tục diễn vai nhóc con mít ướt đáng thương của cậu đi, Bùi Bất Tiện.”
Bùi Bất Tiện: “…”
Anh ấy ỷ thế ôm lấy Kiều Sở Sở: “Sở Sở không chê tôi mít ướt.”
Kiều Sở Sở gỡ cánh tay của anh ấy ra, bĩu môi: “Không, em còn ghét bỏ anh nữa đấy.”
Bùi Bất Tiện phồng má: “Em nói lời hờn dỗi, anh không tin!”
Bùi Mộc và Bùi Từ cưỡi ngựa đuổi tới: “Bùi Bất Tiện buông tay ra, đừng có ôm chặt Kiều Sở Sở không buông!”
Bùi Uyên dắt ngựa đi tới, thấy vậy quát lớn: “Bùi Bất Tiện, em có biết xấu hổ không hả? Mau xuống đây!”
Bùi Triệt cầm dây cương, lạnh lùng liếc mắt nhìn Bùi Bất Tiện: “Bùi Bất Tiện, anh đếm tới ba, em không xuống, tối nay em đừng về nhà nữa, thích cút đi đâu thì cút.”
Bùi Bất Tiện bĩu môi, nấp sau lưng Kiều Sở Sở lẩm bẩm: “Em không xuống, em cứ không xuống đó.”
Kiều Sở Sở nhìn thấy Bùi Triệt cũng tới tranh lời, bối rối nói: “Không phải em đã bảo các anh đừng đuổi tới rồi sao? Sao các anh còn tới nữa?”
[Hơn nữa, còn là tất cả đều tới, thật sự khiến mình cảm thấy dựng lông tơ luôn, chẳng lẽ bọn họ không cảm thấy bọn họ quá gần gũi với mình rồi sao? Đúng là dính người quá luôn.]
Bùi Triệt hơi giật mình, không chút do dự nói: “Ai nói bọn anh đuổi theo em tới đây? Bọn anh chỉ tới cưỡi ngựa thôi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Du Xuyên gật đầu: “Đúng đó, bọn anh chỉ tới cưỡi ngựa, ai nói bọn anh tới tìm em chứ.”
Kiều Sở Sở nheo mắt cứ như thể đã nhìn thấu hết mọi chuyện: “Vậy tại sao anh còn mặc quần áo nhân viên công tác?”
Khóe miệng Bùi Du Xuyên giật một cái: “Anh đổi việc rồi không được sao?”
Cô châm chọc kéo dài giọng: “Ồ… Hóa ra cả đám các anh đều đổi việc, vậy được thôi, sau này các anh đều đi làm ở đây đi, dứt khoát chuyển công ty sang cho em là được.”
Người nhà họ Bùi trăm miệng một lời: “Chuyển cho em vậy, dù sao em cũng có cổ phần công ty của anh.”
Kiều Sở Sở: “?”
Vi Sinh Lẫm phụt cười thành tiếng, trêu chọc: “Vậy còn chờ gì nữa, còn không chúc mừng Kiều Sở Sở trở thành Chủ tịch hội đồng quản trị của nhiều công ty như thế đi?”

Biệt Hạc với Văn Trạm vỗ tay bồm bộp: “Chúc mừng cô Kiều.”
Thẩm Chước Ngôn cưỡi ngựa tới bên cạnh Kiều Sở Sở, cười ha ha, nói; “Kiều Sở Sở, cậu cả đời chỉ muốn làm một họa sĩ nổi tiếng, cuối cùng giờ đây lại có cơ hội trở thành Chủ tịch hội đồng quản trị công ty rồi.”
Kiều Sở Sở: “…”
Quý Yến Xuyên ôm cánh tay bị thương, mặt mày đầu tóc toàn bụi đất đi ra ngoài.
Anh ta vừa đi được hai bước thì dừng lại ngoái nhìn Kiều Sở Sở.
Cô đứng ở chính giữa được một đám người vây quanh, trên mặt là nụ cười khổ: “Các anh thật sự khiến em không còn gì để nói.”
Trong lúc mấy người đàn ông anh tuấn kia ngồi trên ngựa, đối mặt với cô, thái độ đã hơi nhượng bộ hơn.
Bọn họ nhìn chăm chú vào cô, luôn luôn quan sát phản ứng của cô, khi nhìn thấy cô cười tươi vui vẻ, bọn họ cũng mặt mũi tươi cười theo.
Thậm chí cả Vi Sinh Văn Trạm không thích giao tiếp cũng nằm trong số đó, thỉnh thoảng lên tiếng nói hai câu, sau đó thì yên lặng ngồi bên cạnh nhìn cô cười.
Quý Yến Xuyên có một ảo giác.
Dường như Kiều Sở Sở là trung tâm của những người này.
Trung tâm không thể thiếu.
Quý Yến Xuyên khó chịu nhíu mày, nghĩ đến lời đánh giá kia của Kiều Sở Sở…
“Anh chính là đồ đàn ông hèn hạ nên xuống địa ngục chịu băm vằm thành nghìn mảnh.”
Quý Yến Xuyên cảm thấy trái tim đau nghẹn, thậm chí còn hít thở khó khăn, thất tha thất thểu tiến về phía trước mấy bước, hai mắt tối đi, ngã gục xuống.
Nhân viên công tác phục vụ anh ta hoảng hồn: “Tổng giám đốc Quý! Tổng giám đốc Quý, anh sao vậy?”
Kiều Sở Sở nghe thấy tiếng hét gọi, ánh mắt xuyên qua biển người nhìn thấy Quý Yến Xuyên nằm trong vòng tay của nhân viên công tác.
Cô mặc kệ thu hồi ánh mắt: “Các anh có ai thấy không khỏe không? Cần đi bệnh viện không, giờ em có thể đi cùng các anh.”
Bọn họ quay ra nhìn nhau, ngược lại đều lắc đầu: “Chỉ là cảm vặt thôi, không sao đâu, bọn anh còn định tới công ty, chạy một vòng cuối cùng với em nhé? Em cứ chơi cho vui đi.”
Hai mắt cô sáng lên: “Thật sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận