Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hồi Ức Đan Xen, Tình Yêu Chớm Nở

Mục Phách đẩy nhanh hơn một chút cho cô thoải mái, nhẫn nhịn đến mồ hôi nóng chảy ròng ròng. Anh dùng tay còn lại vuốt ve khắp người Gia Ngộ, hai người giống như đang chơi trò kéo cưa lừa xẻ, vô cùng thần kỳ mà đưa toàn bộ “cậu bé” vào nơi sâu thẳm nhất của âm huyệt.

“A.” Mục Phách bật ra một tiếng rên khẽ, anh chậm rãi hạ mông xuống, eo nhịp nhàng phập phồng, dùng những cơn mưa phùn kéo dài không dứt tẩy rửa cửa động đến tràn lan bùn lầy. Vách động co rút theo quy luật, Gia Ngộ khẽ kêu lên một tiếng. Cô hoảng hốt nghe thấy ngoài cửa sổ lại có người đốt pháo hoa, hết chùm này đến chùm khác nối tiếp nhau không ngừng. Tiếng nổ đì đùng vang lên, giống như những bản giao hưởng hoành tráng, mà “nhân vật chính” chỉ chăm chú nhìn những ngọn lửa rực rỡ đang nhảy múa trong đôi đồng tử lấp lánh đêm nay.

Sau hết tiếng nổ này đến tiếng nổ khác, Gia Ngộ cảm nhận rõ ràng cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ luồn vào. Cô lại không hề cảm thấy lạnh, đến cả chiếc chăn cũng chẳng buồn đắp lên người. Đầu khấc vẫn cứ thúc mạnh vào nơi đó, cô sướng đến điên cuồng rơi lệ, chỉ không ngừng gọi tên Mục Phách, cũng chẳng biết tại sao lại muốn gọi tên anh như vậy.

Không gian bên trong vách động ngày càng bị ép chặt lại, siết lấy “cậu bé” đến phát đau. Mục Phách biết rõ còn cố hỏi: “Có phải sắp ra rồi không?”

Gia Ngộ nức nở gật đầu, nâng một chân lên quắp lấy eo anh: “Đừng rút ra nhiều quá…”

Cô thật mềm mại làm sao. Chỉ vài chữ đơn giản liền khiến “cậu bé” của Mục Phách run lên dữ dội. Hai tay anh chống bên người Gia Ngộ, cúi đầu hung hăng hôn lấy đôi môi cô. Khoảnh khắc dòng nhiệt dịch bắn ra, pháo hoa trên bầu trời cũng đồng thời bung nở ở phạm vi lớn nhất, tỏa sáng rực rỡ hoàn thành sứ mệnh của nó. Đẹp vô cùng.

Sau khi tắm rửa xong, Mục Phách nửa dựa vào đầu giường, Gia Ngộ thơm tho mềm mại nằm gọn trong lòng anh, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

“Gia Ngộ.”

“Ưm?” Gia Ngộ buồn ngủ rũ rượi, bàn tay vuốt ve trên bụng cũng nặng trĩu đi.

“Năm mới vui vẻ.”

“Năm mới vui vẻ.” Gia Ngộ cười, “Anh vừa mới nói rồi mà.”

“Lần này không giống.”

Gia Ngộ ngáp một cái, khóe mắt rịn ra nước mắt, cô hỏi: “Có gì không giống nhau chứ?”

Mục Phách nhắm mắt lại, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, giọng nói mơ hồ, như đang nói mê: “Em không phải muốn biết người kia năm nay tại sao không gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho em sao?”

Lông mày Gia Ngộ khẽ nhíu lại, chưa phản ứng kịp: “Cái gì?”

“Đó là bởi vì hắn bây giờ đang ở ngay bên cạnh em.”

Gia Ngộ là học sinh mới chuyển đến, một số thông tin cá nhân còn chưa kịp cập nhật vào hồ sơ lớp. Làm lớp phó học tập của lớp 12/6, Diêu Uyển trong một tiết học nào đó gọi cô lại: “Văn Gia Ngộ, cậu điền vào tờ giấy này đi.”

“Cái gì vậy?” Gia Ngộ nhận lấy, trong cuốn sổ màu xanh lam kẹp mấy tờ giấy mỏng, mở ra trang đầu tiên chi chít chữ, là thông tin liên lạc và địa chỉ gia đình của các thành viên trong lớp.

Diêu Uyển uể oải nghịch móng tay, không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ nói: “Viết xong thì để trên bàn tôi là được.”

“Ờ.”

Tiếp theo là tiết thể dục. Gia Ngộ không vội viết ngay. Chờ cô từ nhà vệ sinh quay lại, lớp học đã vắng đi quá nửa. Giáo viên thể dục thông cảm cho học sinh cuối cấp vất vả nên không quản lý chặt chẽ, không điểm danh, trừ phi có người trốn tiết, nếu không thầy sẽ để học sinh tự do hoạt động trong suốt 40 phút của tiết học. Gia Ngộ quyết định dùng thời gian này để tự học, nhưng trước hết cô nghĩ phải điền xong thông tin đã.

Điền xong tờ phiếu cũng chỉ mất hai phút. Gia Ngộ đóng cuốn sổ lại, đứng dậy định đi tìm Diêu Uyển. Đi chưa được mấy bước đã nghe thấy có người bên cạnh nói chuyện với cô.

“Cậu đưa cho tôi là được rồi.”

Gia Ngộ theo tiếng nói nhìn qua, chỉ thấy Mục Phách vốn đang gục mặt xuống bàn ngủ không biết đã ngồi thẳng dậy từ lúc nào. Má phải cậu còn hằn vết đỏ do áp xuống mặt bàn, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo. “Tôi là lớp trưởng, cậu giao cho tôi là được rồi.” Việc này vốn dĩ là của cậu, là Diêu Uyển rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới giành lấy cuốn sổ nói muốn giúp cậu mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận