Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con với Bá Vân?”
“Bá Vân nói, đó là phần thưởng cho con khi làm kiểm tra được 90 điểm.”
Kiều Đình cười ha ha, trông rất dễ thương và đáng yêu.
“Vậy mẹ cũng nên thưởng cho con đúng không ?” Con gái hiếm khi đạt được điểm cao, vậy mà bà đã quên khen thưởng cho con gái.
“Hôn người ta một cái đi.” Kiều Đình đưa mặt gần lại.
Con gái lớn lên đáng yêu và xinh đẹp, làm lòng bà mềm nhũn.
Bà hôn nhẹ lên má Kiều Đình.
“Con gái của mẹ tuyệt nhất, thông minh, thể thao cũng giỏi.”
“Không phải trước kia mẹ nói con đầu óc đơn giản tứ chi phát triển sao ?” Kiều Đình châm chọc.
“Đó là sự hiểu lầm của mẹ, mẹ nghĩ con giống bố, thật ra con thông minh như mẹ, ha ha ha …”
Khóe miệng Kiều Đình co giật.
Nào có ai khen mình như vậy chứ.
“Đúng rồi, tiêu vặt tiền có đủ hay không?” Mẹ Kiều Đình xoay người đi lấy ví: “Mẹ sẽ cho thêm một ít, muốn mua cái gì cứ mua.”
“Không cần đâu mẹ! Tiền con còn đủ dùng.”
“Cầm đi.” Mẹ Kiều Đình đặt hai nghìn nhân dân tệ vào tay Kiều Đình, “Phần dư còn lại coi như tiền tiêu vặt.”
“Cảm ơn mẹ.”
Kiều Đình ôm mẹ mình, hôn hai bên má bà.
Leng keng.
Tiếng chuông cửa vang lên.
“Chắc là Bá Vân tới.” Kiều Đình vội vàng cầm lấy chiếc túi màu hồng.
Bà đi đến mở cửa, quả nhiên là Bá Vân đang đứng trước cửa.
Nhìn cậu bé lớn lên tuấn tú nho nhã, nếu có thể trở thành con rể nhà bà thì rất tuyệt đó.
“Chào dì buổi sáng.” Bá Vân cười với mẹ Kiều một cái, nụ cười đủ sức làm các cô gái trên đường gục ngã.
“Chào buổi sáng Bá Vân.” Mẹ Kiều Đình nhìn Bá Vân với ánh mắt như nhìn con rể tương lai đầy yêu thương.
“Mẹ, con đi đây.” Kiều Đình mang giày vào rồi vẫy tay với bà.
“Đi trên đường nhớ cẩn thận.”
“Dì, hẹn gặp lại.”
Khi cửa lớn nhà họ Lương khép lại, tay anh đan vào tay cô, mười ngón tay đan vào nhau thật chặt.
“Chúng ta đi thôi.” Bá Vân cúi đầu mỉm cười nhìn Kiều Đình, cô bé hôm nay trang điểm rất đẹp mắt.
“Vâng!” Kiều Đình gật đầu dứt khoát.

Tại công viên giải trí, đôi vợ chồng trẻ chơi đủ loại trò chơi.
Lá gan Kiều Đình lớn, dù tàu lượn siêu tốc, cơn thịnh nộ hay tàu cướp biển cô đều thích thú, phấn khích nắm lấy tay Bá Vân, vừa nhảy tại chỗ vừa kêu: “Em muốn chơi, em muốn chơi.”
Mọi hành vi trẻ con của cô, trong mắt Bá Vân chỉ có hai chữ “Đáng yêu”.
Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, Bá Vân đề nghị cô chơi vòng quay thì Kiều Đình trông hơi lạ.
“Không muốn chơi trò vòng quay sao?”
“Đâu có đâu!” Kiều Đình chớp mắt, trong mắt có sự sợ hãi. “Chúng ta chơi đi.”
“Không muốn chơi trò này thì không chơi…”
“Không! Em muốn chơi!” Kiều Đình kéo cánh tay Bá Vân, bộ ngực mềm mại của cô dán chặt vào tay anh: “Vòng đu quay là lãng mạn nhất, vì vậy anh phải chơi.”
Mỗi lần cô xem phim, trên TV, nam chính và nữ chính ngồi trong vòng đu quay, nắm tay hôn môi, nói lời yêu thương, cảnh lãng mạn như vậy, cô luôn cùng Bá Vân thử một lần.
Kiều Đình nghĩ, có Bá Vân ở cùng, cô sẽ không sợ…
Vì thế hai người cùng nhau đi vào xếp hàng đợi.
Phần dưới của cabin vòng quay trong suốt và mọi người ở trong như thể lơ lửng trong không trung.
Bá Vân nắm tay Kiều Đình đi vào, ban đầu Kiều Đình ngồi cạnh anh, nhưng khi cabin càng ngày càng lên cao, sắc mặt của của cô càng ngày càng trắng, không tự chủ được chậm rãi tụt xuống, cuối cùng là ngồi xổm trong đáy cabin, hai tay vịn hai bên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận