Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lâm Diệu Dương hướng mười giờ, đừng nói tôi thấy có đồ tốt mà không chia sẻ với cậu.” Trương Hạo đè thấp giọng nói với người bên cạnh một câu.

Lâm Diệu Dương mới vừa làm xong việc, quay đầu nhìn về phía Trương Hạo nói.

Vị khách nữ đó xoã tóc, làn da rất trắng nõn, khuôn mặt thanh tú, nhỏ nhắn giống như một con búp bê sứ mỏng manh, hai mặt dường như còn mang hơi nóng từ bên ngoài truyền đến, lộ ra đỏ ửng hồng phấn, ánh mắt của cô quét qua cửa tiệm một vòng, như thể đang tìm gì đó.

“Ớ….”

Lâm Diệu Dương còn chưa nói xong, Trương Hạo đã bước đến cất tiếng chào hỏi trước: “Xin chào, cô đang muốn tìm quả gì vậy? Cần tôi giúp gì không?”

“Tôi……” Hà Lạc ấp úng một hồi, cảm thấy chiếc ví trên tay trở nên nóng hơn, trong lúc nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào: “Giản Việt không có ở đây sao? Tôi có thứ này muốn đưa cho anh ấy…..”

Cô vừa mới phát hiện ví tiền của Giản Việt để ở bên cạnh tủ đầu giường quên mang theo, gửi tin nhắn cho anh nhưng không trả lời, Hà Lạc nghĩ cửa tiệm ở dưới tầng, bèn mang xuống đưa cho anh trước

“Tìm Giản Việt à?” Trương Hạo chợt cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.

Đúng rồi, anh ta chưa từng đánh giá thấp sức hấp dẫn của Giản Việt.

Thỉnh thoảng,sẽ có vài người theo đuổi cuồng nhiệt đến tặng thư tình cho anh, thậm chí trên đường về nhà đi một vòng lớn đặc biệt đến cửa tiệm này chỉ vì mua chút trái cây, thuận tiện liếc mắt nhìn Giản Việt một cái, mấy năm gần đây Trương Hạo đều nhìn tê dại

“Xin lỗi, anh ấy không có ở đây.” Trương Hạo dùng văn bản mẫu đáp lại.

“Vậy phiền anh đưa ví lại cho anh ấy giúp tôi, anh ấy quên mang theo.” Hà Lạc đưa chiếc ví màu đen đến trước mặt anh ta.

Đồ của Giản Việt, Trương Hạo vẫn nhận ra được nên một tay nhận lấy: “Được.”

Trước tiên anh ta nhận đồ trước, sau đó đầu óc mới bắt đầu hoạt động.

Không đúng, cô không nói là đã tìm thấy được chiếc ví này ở đâu, mà cô nói Giản Việt quên mang theo.

Trương Hạo nhìn chằm chằm cô chăm chú đánh giá: “Chiếc ví này sao lại ở chỗ cô vậy?”

Hà Lạc ngây người, mặt cô nóng lên.

Câu này phải trả lời như nào đây……

“Đây…..tôi…..”

Giấu kín như vậy, không nghĩ tự mình đưa đến cửa.

Giản Việt có một câu nói không sai, đúng là cô rất dễ xấu hổ.

Trương Hạo kìm nén cảm giác hóng hớt trong lòng bắt đầu chuyển động, trả lại chiếc ví cho cô.

Hà Lạc không hiểu gì.

“Giản Việt đang nghỉ trưa ở trên gác mái, cô tự đi lên đó tìm anh ấy đi.”

Hà Lạc mò mẫm đi lên, lúc đi ngang qua quầy, Lâm Diệu Dương còn chào hỏi cô, cười nói phòng anh Giản Việt ở bên trái hành lang.

Thật ra Hà Lạc cũng không muốn quấy rầy Giản Việt nghỉ trưa, cô đặt đồ xuống là có thể rời đi, cũng không biết vì sao ma xui quỷ khiến lại đi lên gác xép. Bước chân của cô trở nên rất nhẹ, đây là lần đầu tiên cô bước vào cuộc sống của Giản Việt, rõ ràng bọn họ thân mật như vậy nhưng đối với nhau đều không hiểu rõ lắm.

Giống như quay lại ngày đầu tiên họ gặp nhau, Hà Lạc luôn có cảm giác không thật, lúc cô gõ cửa, trái tim đều trống rỗng.

“Giản Viêt, anh đã ngủ chưa?”

Giọng nói của cô rất nhỏ, một lát sau không nghe thấy động tĩnh trong phòng, Hà Lạc liền mở tay nắm cửa ra, cẩn thận chui đầu vào.

“Vào đi.” Giọng điệu Giản Việt còn mang theo một chút lười biếng sau khi tỉnh ngủ.

Hà Lạc sau khi đi vào đóng cửa lại, cô quét qua một vòng, phát hiện căn phòng gác mái tuy rằng cũng không lớn, nhưng sạch sẽ ngoài dự đoán. Giống như nhà Giản Việt, không có quá nhiều đồ đạc và đồ lặt vặt, một cái giường, một cái sô pha nhỏ, còn có ánh sáng dịu nhẹ ngoài cửa sổ chiếu vào.

Giản Việt ngồi dậy khỏi giường, giơ tay túm tóc.

“Tóc của anh…” Hà Lạc nhìn mái tóc cong vểnh trên đỉnh đầu anh, nhịn không được cười

Giản Việt kéo cô đến trước người, ôm eo Hà Lạc, ngẩng đầu hỏi: “Sao em lại đến đây? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận