Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Lồng Siết Lại
Cảnh Hoàn nằm dưới đất, đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng nỗi sợ hãi còn lớn hơn. Cậu ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt sau cặp kính của Lăng Nhiễm. Đó không phải là mắt người. Đó là mắt quỷ.
Lăng Nhiễm không thèm nhìn cậu ta nữa. Anh đứng thẳng dậy, quay người về phía Khúc Linh.
Khúc Linh giật bắn mình.
Lăng Nhiễm nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy, anh lại mỉm cười, cái vẻ lịch sự chết người đó. “Cô Khúc.”
“D… dạ?”
“Tôi không phản đối việc vợ tôi giao du bạn bè.” Anh nói, giọng điệu như một bậc phụ huynh. “Nhưng một khi cô ấy đã kết hôn với tôi, tôi có trách nhiệm và nghĩa vụ giám sát các mối quan hệ của cô ấy. Để tránh cô ấy học theo điều xấu, làm ảnh hưởng đến gia đình chúng tôi.”
Anh bước một bước về phía Khúc Linh, người lùi lại một bước.
“Nếu sau này,” anh nói, giọng nhỏ lại, “cô Khúc còn tiếp tục mang những tên đàn ông vô nghĩa, không biết điểm dừng như thế này đến trước mặt vợ tôi… thì tôi nghĩ, tôi cần phải xem xét lại nhân phẩm và mục đích của cô.”
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Và xem xét lại… liệu tình bạn này có nên được tiếp tục hay không.”
Đó là một lời đe dọa. Anh đang công khai cắt đứt mọi đường lui của Mật Mật.
“Anh… anh cấm tôi chơi với Mật Mật?” Khúc Linh lắp bắp.
“Tôi không cấm,” Lăng Nhiễm nhún vai. “Tôi chỉ cho cô một cơ hội để ăn năn.”
Nói xong, anh quay người, nắm lấy cổ tay Mật Mật, lôi đi.
“Lăng Nhiễm! Không! Em không về!” Mật Mật hoảng sợ. Cô biết về nhà lúc này nghĩa là gì. Trang Liễu không có nhà. Chỉ có cô và con quỷ này. Anh đang tức giận. Và khi anh tức giận…
Cô quay đầu lại, nhìn Khúc Linh với ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng.
Nhưng Khúc Linh, bị dọa cho mất mật, chỉ biết cúi gằm mặt xuống đất, giả vờ như không thấy.
Không ai cứu được cô.
Anh lôi cô xềnh xệch về con hẻm. Về nhà cũ. Về cái lồng của họ.
Đến cửa, Mật Mật dùng hết sức, cắm hai chân xuống đất, sống chết không chịu vào. “Em không vào! Anh buông em ra! Em không có lỗi! Em là người bị hại! Là Khúc Linh bán đứng em!”
Lăng Nhiễm dừng lại. Anh quay người, nhìn bộ dạng vừa khóc vừa giãy giụa của cô.
Và rồi, anh bật cười.
Một tiếng cười lạnh lẽo.
“Bị hại?”
Anh buông tay cô ra. Mật Mật chưa kịp mừng, cả người cô đã bị nhấc bổng lên. Anh bế thốc cô lên vai như một bao tải.
“Không! Buông em ra!” Cô đấm vào lưng anh, nhưng vô ích.
Lăng Nhiễm một tay giữ chặt cô, một tay mở cửa, đi thẳng vào nhà. Anh không thèm đóng cửa chính. Anh đi thẳng vào phòng ngủ, dùng chân đá sập cánh cửa gỗ mỏng manh lại.
Và rồi, anh ném cô lên giường.
“RẦM!”
Mật Mật lọt thỏm vào tấm nệm mềm, hoảng hốt lùi lại.
Lăng Nhiễm đứng ở cửa, chặn mọi lối thoát.
Anh không nói gì. Anh chỉ im lặng, thong thả cởi cúc áo sơ mi.
Rồi anh, chậm rãi, đưa tay lên…
Tháo cặp kính gọng vàng xuống.
Con quỷ, đã chính thức được thả ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận