Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hợp Đồng Tình Ái Và Sự Ràng Buộc Mới
Ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa, chiếu lên chiếc giường bừa bộn, minh chứng cho một đêm hoan lạc cuồng nhiệt. Phỉ Y Hân khẽ cựa mình, cơn đau nhức từ khắp cơ thể ập đến như muốn nghiền nát xương cốt cô. Đầu cô đau như búa bổ, hậu quả của việc uống quá nhiều rượu đêm qua.
Cô khó khăn mở mắt, đập vào mắt là lồng ngực trần rắn chắc của người đàn ông đang ôm chặt lấy mình. Ký ức đêm qua ùa về như thác lũ: những nụ hôn cuồng loạn, những tư thế xấu hổ, những tiếng rên rỉ dâm đãng, và cả sự nhiệt tình đáp lại của chính cô.
“Trời ơi! Điên mất thôi!” Phỉ Y Hân thầm gào thét trong lòng. Cô nhìn xuống cơ thể mình, trần trụi, đầy những vết hôn tím đỏ, và đặc biệt là vết máu đỏ thẫm trên ga giường trắng tinh.
“Á…!” Cô hét lên thất thanh, cố gắng đẩy người đàn ông bên cạnh ra.
Hoắc Đông Thần bị đánh thức, mở mắt ra, đôi mắt vẫn còn vương chút ngái ngủ nhưng ngay lập tức trở nên sắc bén khi thấy vẻ hoảng loạn của cô. Hắn vươn tay kéo cô vào lòng, mặc kệ cô đấm đá lung tung vào ngực mình.
“Tiểu Hân, bình tĩnh lại!”
“Anh… anh là đồ khốn! Sao anh có thể…?” Phỉ Y Hân tức đến bật khóc, cô vừa xấu hổ vừa giận dữ.
Hoắc Đông Thần giữ chặt tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực: “Đêm qua là em quyến rũ tôi trước. Em không nhớ sao?”
“Không thể nào! Anh nói dối!”
“Em gọi tên Phó Dĩnh, em ôm lấy tôi, em rên rỉ cầu xin tôi…” Hắn liệt kê từng tội trạng, ánh mắt tối sầm lại khi nhắc đến cái tên Phó Dĩnh. Bàn tay hắn siết chặt cằm cô, giọng nói trở nên nguy hiểm: “Em dám gọi tên người đàn ông khác trên giường của tôi? Gan em cũng lớn lắm!”
Phỉ Y Hân rùng mình trước khí thế bức người của hắn. Cô thật sự đã làm vậy sao?
“Bỏ đi! Coi như là tình một đêm! Từ nay đừng nhắc lại nữa!” Cô cố gắng vùng vẫy, muốn thoát khỏi sự khống chế của hắn, muốn chối bỏ sự thật đêm qua.
Nhưng Hoắc Đông Thần đâu dễ dàng buông tha. Hắn đè cô xuống, ép sát cơ thể mình vào cô, để cô cảm nhận rõ sự cương cứng lại bắt đầu trỗi dậy của hắn vào buổi sáng sớm.
“Tình một đêm? Em nghĩ tôi là loại người dễ dàng qua đường vậy sao?” Hắn cười lạnh, ngón tay vuốt ve khuôn mặt cô, rồi trượt xuống cổ, xuống ngực, trêu chọc đầu nhũ hoa đang dựng đứng.
“Cơ thể của em và tôi rất phù hợp.” Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào khiến cô run rẩy. “Em rất chặt, rất ướt, rất biết cách làm tôi sướng. Tôi không muốn buông tha cho cơ thể này.”
“Anh… biến thái!” Phỉ Y Hân đỏ mặt tía tai.
“Làm bạn giường của tôi đi!” Hắn đưa ra đề nghị, dứt khoát và không cho phép từ chối. “Không phải tình nhân, là bạn giường. Tôi sẽ giải quyết mọi rắc rối cho em, em chỉ việc phục vụ tôi trên giường.”
Phỉ Y Hân sững sờ. Bạn giường? Hắn muốn cô trở thành công cụ giải tỏa dục vọng cho hắn sao?
Cô muốn từ chối, muốn tát vào mặt hắn. Nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy dục vọng và sự chiếm hữu kia, cùng với những cảm xúc xác thịt đêm qua vẫn còn dư âm, cô bỗng thấy dao động. Có lẽ, đây là cách duy nhất để cô có thể tiếp tục ở lại Hoắc Viễn mà không bị hắn chèn ép, hoặc cũng có thể… sâu thẳm trong cô cũng khao khát hắn?
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, lạnh lùng thường ngày.
“Được. Nhưng tôi có điều kiện. Chúng ta cần một bản hợp đồng rõ ràng.”
Hoắc Đông Thần nhếch mép cười, buông cô ra, vẻ mặt đầy đắc ý. “Được thôi. Em muốn gì tôi cũng chiều.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận