Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban Ấu An bị dọa cho nhảy dựng, tim đập mạnh, nói: “Anh… Làm gì vậy…”

“Muốn hôn em.” Lý Mông không được tự nhiên lắm mà gãi gãi đầu, “An An anh cảm thấy chúng ta bây giờ giống như hồi mới kết hôn, giống như mỗi ngày đều uống rượu cao.”

Ban Ấu An biết anh muốn nói cái gì, cả người lại bắt đầu nóng lên: “Đã biết.” Cô tắt đèn bàn, che giấu đi sự ngượng ngùng của mình, “Ngủ đi.”

Lý Mông đi vào giấc ngủ rất mau, nghe tiếng anh hít thở Ban Ấu An nhắm mắt một hồi lâu lại ngủ không được.

Kỳ thật, loại cảm giác này cũng không tệ.

Lịch sử của anh tuy rằng thảm đến không dám nhìn, nhưng cách thể hiện tình cảm của Lý Mông cô không thể không thừa nhận, nó làm trái tim cô xao động và cảm thấy ngọt ngào.

Từ sau khi Ban Ấu An nói ra hết với Lý Mông, Lý Mông cũng không tỏ ra thái độ trách tội cô hoặc thất vọng gì với cô. Anh bắt đầu bày tỏ tình yêu của anh đối với cô, bày tỏ một cách càng ngày càng rõ.

“Trước kia anh sợ làm em sợ.” Lý Mông nói, “Hiện tại anh không sợ nữa rồi.”

Tình yêu của Lý Mông gần như muốn nhấn chìm Ban Ấu An.

Ban Ấu An không biết làm thế nào cho phải, nhưng cô phát hiện bản thân cô không hề phớt lờ tình cảm của Lý Mông.

Như vậy rốt cuộc là tốt hay xấu?

Ban Ấu An cười nhạo bản thân vì cái nổi sầu về đêm, lúc này mới chậm rãi đi vào giấc ngủ.

************************************

Ngày hôm sau, mỗi ngày Dương Nhất Thiến đều rủ Ban Ấu An đi mua sắm nói là phải chuẩn bị cho thật kỹ để thứ bảy tụ họp với bạn bè cũ.

Trong nhóm lớp cấp 3, lớp trưởng đã sớm gửi tin nhắn nhắc mọi người ngày kỷ niệm thành lập trường để bạn bè tập tụ lại ôn chuyện cũ.

Đối với các bạn học cấp ba, Ban Ấu An vẫn có chút hoài niệm về họ.

Khi đó cô không thích nói chuyện, nếu không phải nhờ Dương Nhất Thiến người luôn nổi tiếng trong lớp kéo đi chơi chung thì mấy năm cấp 3 của Ban Ấu An không ai biết đến sự tồn tại của cô.

Giao tiếp của Ban Ấu An không tồi, cô tuy không bao giờ chủ động giao tiếp với người khác nhưng chỉ cần họ nói chuyện với cô chỉ mới vài câu, liền sẽ nói: “Cậu thật là vui tính.”

Thiếu nữ mười mấy tuổi, thiện ý rất thuần túy nên Ban Ấu An khi học cấp 3 không hề có mâu thuẫn gì với ai cả. Nghĩ lại, cô thấy rất biết ơn các bạn học đã đối xử tốt với cô trong những năm tháng đó.

Lần tụ họp kỷ niệm thành lập trường này, Ban Ấu An cũng sẽ đi.

Dương Nhất Thiến là cao thủ mua sắm, cô ấy có rất nhiều năng lượng và nhiệt huyết trong việc mua sắm.

Ban Ấu An không hứng thú đi mua sắm, sau khi đi dạo xong hai cái cửa hàng cô ngồi ở khu vực nghỉ ngơi của cửa hàng với vẻ mặt không còn sức sống gì nữa, ánh mắt bây giờ giống như mấy tên đàn ông ngồi chờ bạn gái mình lựa đồ.

Dương Nhất Thiến thử quần áo xong đi ra nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của cô, liền hận không thể rèn thành thép*: “Hai bộ quần áo chọn cho cậu đâu? Sao không đi thử đi?”

[* Hận không thể rèn sắt thành thép, ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì muốn tốt cho ai đó hoặc gấp gáp muốn làm gì đó mà không được.]

“Trời ơi, bạn yêu ơi! Cậu mặc bộ này trong đẹp quá, nhìn rất trắng đó.” Ban Ấu An nói sang chuyện khác.

Dương Nhất Thiến không dễ bị cô lừa, cô ấy nhíu mày bất mãn: “Đừng nói với tớ là tới đó cậu sẽ mặc cái áo thun ngắn in hình hoa hẹ phối với quần tây nhé?”

“Sao có thể chứ, tớ cũng có váy mà.” Ban Ấu An nghiêm túc nói, “Vẫn là chiếc váy dài màu trắng đó.”

“Cậu nói cái váy cưới của cậu đó hả?”

“…Không phải.” Ban Ấu An ôm mặt, “Chính là bộ 4 năm trước cậu cùng đi mua chung với tớ đó, cậu quên rồi hả?”

Dương Nhất Thiến thở dài: “An An, cậu đừng keo kiệt như vậy chứ.”

“Tớ đây là nhớ tình bạn cũ.” Ban Ấu An nhỏ giọng phản bác, “Cái bộ đó chỉ có mặc một lần duy nhất khi chụp ảnh ảnh tốt nghiệp thôi, nó còn rất mới mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận