Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi vẫn luôn cho rằng, nhìn một người không thuận mắt không cần lý do, cho nên nhìn hai tên nhóc trước mắt này không thoải mái cũng chẳng cần lý do gì hết.

Mọi người đối với loại chuyện này giống như đã nhìn quá quen, cho nên sẽ lựa chọn lãnh đạm không để ý, có lẽ họ cho rằng chuyện thiên hạ chẳng nên xen vào, dù sao loại trẻ con bất lương mất dạy này không dễ chọc.

Được rồi, tôi thừa nhận tôi thích xen vào việc của người khác, cho nên tôi nắm tay, đi đến gần, bước tới trước mặt cậu đầu trọc, nhìn thẳng vào cái đầu bóng loáng phản quang kia.

Có lẽ là vì cái nhìn của tôi quá mức mãnh liệt nên hai người đang hàn huyên vui vẻ kia không khỏi ăn ý vô cùng đồng thời quay đầu nhìn về chỗ tôi.

Nét mặt của tôi hết sức âm u, ánh mắt lạnh như băng, bắt chước giọng nói lạnh lùng như từ địa ngục vọng lên nói: “Các cậu không nhìn thấy ở đây có ông già sao? Không biết cái gì gọi là kính già yêu trẻ à? Không biết cái gì gọi là nhường chỗ ngồi sao?”

Cậu đầu trọc đầu tiên là sửng sốt, khi liếc thấy ông cụ bên cạnh bèn phản xạ có điều kiện muốn đứng lên, nhưng đột nhiên nghĩ tới cái gì liền ngồi trở lại, hướng về phía tôi hung tợn nói: “Đàn bà con gái nhiễu sự, không nên xen vào chuyện của người khác, muốn đánh nhau sao?”

Nhìn cậu đầu trọc trước mắt, tôi tự nhiên cảm thấy có chút quen thuộc mà nhất thời nghĩ không ra, nghe lời nói hỗn láo đó, tôi nhíu mày, trong đầu hiện lên ý nghĩ muốn đùa dai một chút, cho nên mỉm cười tủm tỉm nói: “Vậy ư? Thế thì xin thỉnh giáo, cậu là người trong giang hồ sao?”

(Momo: Cậu này nhìn quen cũng phải thôi, hắc hắc=]])

Đầu trọc cười đắc ý nói: “Không sai, không sai, không khéo cả vùng này đều là của tôi hết đấy.”

“A? Vậy thì đúng là thất kính, thất kính.” Tôi cười lạnh, tựa như Tu La hiện thế chậm rãi nói tiếp: “Tôi đây cũng chỉ là nghĩa nữ được lão đại của Nhật Bản Sơn Khẩu* thu nhận mà thôi”

(*Nhật Bản Sơn Khẩu: đó là băng Yamaguchi, một bang phái mafia lớn mạnh nhất Nhật Bản)

Đó rõ ràng chỉ là một lời nói dối, người địa cầu bình thường đều nghe ra, vậy mà lại dễ dàng lừa được hai kẻ ngốc nghếch này.

Cậu nhóc bờm sư tử luôn im lặng không nói gì đột nhiên dùng ánh mắt kinh sợ nhìn tôi, không kiềm được giật giật ông tay áo tên đầu trọc.

Có lẽ là do ánh mắt của tôi quá lạnh lùng, khí thế lại cường đại, kỹ thuật diễn rất thật nên đầu trọc kia ngây ngẩn cả người, hai mắt nhìn tôi chằm chằm, hai tay nắm lại giống như tuỳ lúc tuỳ thời có thể xông lên đánh nhau vậy.

Chúng tôi giằng co như vậy hồi lâu, ánh măt có chút đau nhức. Cho nên xe vừa dừng lại, cậu đầu bù xù liền lôi kéo bạn mình, nhỏ giọng nói: “Chúng tôi sắp trễ rồi, xuống xe thôi.”

Sau đó, cậu ta dùng vẻ mặt cung kính đỡ ông lão đang đứng bên cạnh ngồi xuống, lôi kéo cậu đầu trọc bỏ chạy khỏi xe, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Haha, còn biết nói sắp trễ giờ học, xem ra cũng không phải tất cả đều là kẻ bất lương, ngay cả lời nói dối ngu xuẩn đó cũng tin thì đúng là đứa trẻ khả ái mà, tuy cũng có chút đần đấy.

Tôi xoa xoa hai mắt trợn lên quá độ, chớp chớp vào cái, mấy giọt nước mắt chảy ra nên bớt nhức mỏi hơn nhiều.

Đi vào phòng thiết kế trong công ty, Lãnh Nghiên vô cùng hưng phấn sử dụng “cửu âm bạch cốt trảo” túm lấy tôi nói không ngừng: “Hôm nay phòng chúng tôi có người mới tới đó.”, tiếp theo liền thay ngay vẻ mặt vừa thần bí vừa dâm tiện nói: “Nghe bảo là một thiếu niên nha!”

An Như Tuyết cũng xuất hiện bên cạnh tôi, nâng gọng kính, hưng phấn hết mức nói: “Đúng! Là một thiếu niên!”

Nghe được hai chữ “thiếu niên” này, khóe miệng của tôi theo bản năng co quắp lại, không khỏi nhớ đến hai cậu nhóc đầu trọc và bờm sư tử đã gặp ban sáng.

Được rồi, nếu như không có đụng vào hai cậu nhóc bất lương hỗn láo sáng nay thì có lẽ tôi sẽ giống như hai người này lộ ra vẻ mặt hưng phấn đắc ý cùng dâm tiện, nhưng mà thật xin lỗi, nhờ phúc của hai tên ngốc kia, tôi bây giờ đối với cậu trai trẻ sắp làm việc cùng mình kia một chút hy vọng cùng mơ tưởng đều không có.

Bình luận (0)

Để lại bình luận