Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày trọng đại cuối cùng cũng đến. Đảo F ngập tràn trong sắc hoa và tiếng nhạc du dương. Kiều Ninh Ninh trong bộ váy phù dâu màu xanh pastel trễ vai, tôn lên làn da trắng sứ và xương quai xanh quyến rũ, đang tất bật chạy ngược chạy xuôi.
Nhiệm vụ của cô là mang chiếc hộp nhẫn cưới sang phòng chờ của chú rể. Cô cầm chiếc hộp nhung đỏ trên tay, hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh rồi gõ cửa.
-Mời vào!
Cánh cửa mở ra, một chàng trai trẻ với nụ cười tỏa nắng xuất hiện – Vĩnh Hồng, một trong những phù rể.
-Em mang nhẫn tới cho các anh ạ.
Kiều Ninh Ninh mỉm cười, đưa chiếc hộp ra. Vĩnh Hồng vừa chạm tay vào hộp nhẫn, vô tình lướt qua ngón tay mềm mại của cô, khuôn mặt điển trai lập tức ửng đỏ.
Đám phù rể bên trong thấy vậy liền nhao nhao lên trêu chọc:
-Ái chà, Vĩnh Hồng đỏ mặt rồi kìa!
-Em gái xinh thế này bảo sao không rung động. Hay là hôm nay tổ chức luôn đám cưới cho hai đứa nhỉ?
-Đúng đúng, nhìn đẹp đôi quá trời! Trai tài gái sắc!
Kiều Ninh Ninh bối rối, chỉ biết cười trừ xua tay. Cô lén nhìn về phía ghế sofa trong góc phòng. Mục Giang Nam đang ngồi đó, âu phục chỉnh tề, nhưng khuôn mặt lạnh tanh như tảng băng trôi ngàn năm. Hắn cầm ly rượu trên tay, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn Vĩnh Hồng và cô, rồi buông một câu xanh rờn:
-Đẹp gì mà đẹp? Ồn ào quá.
Cả phòng im bặt. Kiều Ninh Ninh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô vội vàng chào mọi người rồi xin phép rời đi.
Vừa bước ra khỏi thang máy, đi dọc hành lang dẫn tới khu vực tổ chức lễ cưới, cô bất ngờ bị một lực mạnh kéo giật lại vào một căn phòng kính trưng bày hoa lan gần đó.
-Ưm…
Chưa kịp la lên, môi cô đã bị chặn lại bởi một nụ hôn cuồng nhiệt và chiếm hữu. Mùi bạc hà quen thuộc xộc vào mũi. Lại là Lâm Thành!
Hắn ép cô vào vách kính trong suốt, hai tay giữ chặt lấy khuôn mặt cô, hôn ngấu nghiến như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Lưỡi hắn cạy mở hàm răng cô, luồn sâu vào trong khoang miệng, cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ bé của cô mà mút mát, trêu đùa.
-Hôm nay em đẹp lắm… đẹp đến mức tôi chỉ muốn xé nát bộ váy này ra ngay tại đây.
Lâm Thành thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc. Tay hắn trượt từ eo xuống mông cô, bóp mạnh một cái đầy thô bạo.
-Thầy… buông em ra… lát nữa lễ cưới bắt đầu rồi…
Kiều Ninh Ninh thở hổn hển, cố đẩy hắn ra. Cô phải giữ sức cho “con cá lớn” Mục Giang Nam nữa chứ.
Lâm Thành luyến tiếc buông cô ra, nhưng vẫn không quên cắn nhẹ vào vành tai cô một cái rồi mới chịu rời đi. Kiều Ninh Ninh vội vàng lấy gương ra chỉnh trang lại đầu tóc, tô lại son môi đỏ mọng.
Vừa bước ra khỏi phòng kính, cô nhìn thấy bóng dáng Mục Giang Nam đang đi tới từ phía hành lang đối diện. Hắn có vẻ đang tìm chỗ yên tĩnh để trốn tránh không khí náo nhiệt bên ngoài.
Kiều Ninh Ninh nheo mắt, một kế hoạch táo bạo nảy ra trong đầu. Cô kéo nhẹ tấm rèm cửa phòng kính, chỉ để lộ một khe hở vừa đủ để người bên ngoài nhìn thấy bóng dáng mờ ảo bên trong. Cô đứng vào vị trí ánh sáng chiếu rọi, tạo ra một khung cảnh hư ảo, mộng mị.
-Anh Mục!
Cô cất tiếng gọi, nhưng không phải bằng giọng nói bình thường của mình. Cô kích hoạt “Giọng nói ưu mị”, điều chỉnh tần số âm thanh sao cho giống hệt giọng của Kiều Minh Minh – người con gái mà Mục Giang Nam khắc cốt ghi tâm.
Mục Giang Nam đang đi, bỗng khựng lại. Giọng nói ấy… cái giọng nói trong trẻo, ngọt ngào mà bao đêm hắn mơ thấy, đang gọi tên hắn. Hắn quay phắt lại, nhìn về phía phòng kính.
Bên trong lớp kính mờ ảo, giữa muôn vàn đóa hoa lan khoe sắc, một bóng dáng thanh mảnh trong bộ váy màu xanh nhạt đang đứng đó, quay lưng về phía hắn. Mái tóc dài, dáng người ấy… quá giống Minh Minh.
Hắn như kẻ mộng du, bước nhanh về phía phòng kính, đẩy cửa bước vào.
-Minh Minh?
Kiều Ninh Ninh quay lại, khuôn mặt cô dưới ánh đèn vàng vọt, cộng thêm chút kỹ xảo trang điểm và biểu cảm, trông cô lúc này giống chị họ đến bảy, tám phần. Cô mỉm cười, nụ cười buồn bã và đầy tiếc nuối.
-Anh đến rồi…
Cô tiến lại gần hắn, đôi mắt long lanh ngấn lệ. Cô lại dùng kỹ năng “Điều khiển tâm trí” (lần sử dụng 2/3), thì thầm vào tai hắn, giọng nói ma mị như tiếng hát của nàng tiên cá dụ dỗ thủy thủ vào chỗ chết:
-Em muốn anh coi em là Kiều Minh Minh… Tại đây… hãy “yêu” em đi… Hãy làm những gì anh muốn làm với cô ấy…
Câu nói như một lời nguyền, phá vỡ mọi rào cản lý trí cuối cùng của Mục Giang Nam. Đôi mắt hắn tối sầm lại, cơn điên loạn vì tình yêu và sự phản bội bùng nổ.
Hắn lao tới, túm lấy vai cô, đẩy mạnh cô ngã xuống chiếc ghế sofa nhung đỏ giữa phòng.
-Minh Minh… em dám trêu đùa tôi?
Hắn gầm lên, không còn là nam thần lịch lãm nữa, mà biến thành một con thú hoang bị thương. Hắn xé toạc phần vai áo của cô, cúi xuống cắn mạnh vào xương quai xanh mảnh khảnh, đau đến mức Kiều Ninh Ninh phải hét lên.
-Á… đau quá…
Nhưng tiếng hét đau đớn của cô lại như liều thuốc kích thích cực mạnh đối với hắn. Hắn cười gằn, nụ cười méo mó đáng sợ:
-Đau sao? Em cũng biết đau sao? Trái tim tôi đau gấp ngàn lần thế này khi em bỏ tôi đi theo hắn!
Hắn thô bạo tốc váy cô lên, không chút dạo đầu, ngón tay thô ráp sờ soạng tìm đến nơi tư mật đã ướt đẫm vì sợ hãi và hưng phấn của cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận