Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Roi ném vào không trung hướng lên trên người cô dùng sức vụt đánh qua, trước ngực rơi xuống một đường vết máu chói mắt .

“A!”

“Tôi nói chị bò!” Hắn giận dữ trừng mắt, răng nanh không khống chế được mà lộ ra .

Khuynh Thành che ngực không ngừng khóc nức nở, đến cuối cùng vẫn là phải đem bàn tay chống mặt đất, chống đỡ thân mình, nhếch nộn mông lên, tóc đẹp buông xỏa trên bả va xuống i, rũ trên mặt đất, hướng tới bên kia giường bò đi.

Cô phục tùng, làm xuống phẫn nộ nóng nảy của hắn dần bình tĩnh không xuống không ít, người phía sau vung roi dạy cô cách bò.

Khôi Minh thay giày, mu bàn chân rắng nõn lộ ra mạch máu , khớp xương rõ ràng gầy yếu, dẫm lên cẳng chân cô dùng sức ấn xuống, cô phát ra tiếng kêu cứu đau đớn.

“Chịu nghe lời chưa?”

“Ô nghe lời… Đau quá, đau quá a!”

Hắn thu hồi chân, ngồi ở mép giường đưa ra mệnh lệnh cho cô, “Bò lại đây, quỳ gối ở dưới thân tôi.”

Khuynh Thành bò về phía hắn, mông vểnh kề sát cẳng chân, ngồi quỳ ở giữa háng hắn, mắt yêu mị như hồ ly nhưng lại có sắc thái mất đi nhu tình, đã tràn tra tấn sưng đỏ thảm , nước mắt chớp động dính ướt lông mi.

Đôi tay Khôi Minh chống ở về phía sau, dáng người lười biếng nâng chân lên, chân to rộng đạp lên hai khổ mềm mại i trước ngực cô , dẫm thành các loại hình dạng , cô ổn định thân thể, thừa nhận hắn dùng chân vũ nhục.

“Thân mình Khuynh Thành thật là mềm mại a, dạy dỗ lên cũng thật dâm đãng, để tôi nhìn xem chị có thể làm được đến mức nào.”

Cô cúi đầu khụt khịt, Khôi Minh buông chân, khóe miệng ngậm một tia cười.

“Cúi đầu, liếm chân tôi.”

Mặt cô lộ ra vẻ khó có thể tin, bỗng nhiên thấy mày hắn nhăn lại.

“Nhanh lên!”

Tay phải nắm chặt roi vung lên ở khoảng không, phát ra tiếng vang cảnh cáo

“Tiểu Minh… Cậu không thể.”

“Tôi nói chị liếm chân tôi!” Khôi Minh đầu trực ấn đầu cô xuống áp sát gần với mu bàn chân của hắn, “Đừng để tô lặp lại lần thứ ba, trừ phi chị muốn ăn roi, đem đầu lưỡi vươn ra!”

Nước mắt cô nện lên mu bàn chân , chất lỏng ấm áp xuôi dòng mà xuống, mặt trên vẫn là mùi hương sữa tắm như cũ , tay đặt ở đầu cô gắt gao ngăn chặn mà ấn xuống, không cho bất cứ sức lực phản kháng nào

Cuối cùng cô vẫn vươn đầu lưỡi, đầu lưỡi mềm mại ướt át , xẹt qua mu bàn chân hắn, cô cảm thấy mình vô cùng khuất nhục, đã mất đi cái gọi là tự tôn, Khôi Minh hưng phấn nở nụ cười, không ngừng vũ nhục cô.

“Biết chị bây giờ giống cái gì không? Giống như một tiểu chó cái ! Dùng đầu lưỡi giúp tôi rửa chân, chân tôi ăn ngon không?”

Cô không nói lời nào, Khôi Minh dùng sức ấn đầu cô , “ Chân tôi ăn ngon không? Trả lời!”

Khuynh Thành áp lực ho khan, thanh âm khàn khàn khóc thút thít, “Ngon, ăn………ngon”

Hắn đem cô cột vào cạnh lò sưởi trong tường trước phòng khách, quỳ trên mặt đất, để cô trơ mắt nhìn, cổ thi thể kia bị hắn chôn xuống .

Hoa hồng bị nhổ tận gốc, hố đất càng đào càng lớn, bùn đất bốn phía bị xốc ra cũng càng ngày càng nhiều, hắn không chút cố sức đem thi thể kéo vào hố, trừ bỏ bùn đất dính đầy trên người, thì biểu tình trên mặt vô cùng bình tĩnh như người làm việc chôn sát dài năm.

Khôi Minh quay đầu nhìn cô, híp mắt giáo huấn, “Quỳ cho chị yêu, lại quên nên quỳ như thế nào sao?”

Vòng cổ được đeo trên cổ, Khuynh Thành chậm rãi thẳng eo lưng , nước mắt cũng không ngừng tràn mi chảy ra, thi thể Tiểu Ải Đầu bị thổ nhưỡng bao trùm, hoa hồng một lần nữa bị chôn trở về, thi thể ở bên lại trở thành một tầng phân bón.

Hắn cầm bình tưới nước tưới cho hoa, ánh sáng chiếu xuống, thẳng đến khi thổ nhưỡng không nhìn ra bất cứ biến hóa nào khác thường, mới buông bình tưới nước trở về phòng .

Thay quần áo dơ bẩn , giặt xong liền ngồi ở trên sô pha, nắm lấy dây xích bị cột trên bàn trà , nhẹ nhàng lôi kéo, cổ vòng trên cô khẽ động.

Bình luận (0)

Để lại bình luận