Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Thật Và Lạnh Giá
“H… Hạ Vũ…”
Hoa Thiên Tuyết khó nhọc mở mắt. Cơn hôn mê chỉ kéo dài vài phút. Cái máy đo nhịp tim… nó bị hỏng.
Nhưng cảnh tượng trước mắt cô còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Dương Hạ Vũ đang nằm trên sàn, máu chảy lênh láng từ cổ tay hắn.
“Không! Bác sĩ! Cứu… cứu anh ấy!”
Cô gào lên, cố gắng gượng dậy, ôm lấy thân thể đang lạnh dần của hắn. Hắn đã tự sát. Vì cô.
Các bác sĩ, y tá vội vã lao vào.
“Mau lên! Mất máu quá nhiều!”
“Đưa vào phòng cấp cứu ngay!”
Dương Hạ Vũ được đẩy đi. Hoa Thiên Tuyết ngồi sụp xuống, run rẩy. Hắn hận cô đến vậy, nhưng cũng yêu cô đến mức sẵn sàng chết theo cô? Tình yêu của con quỷ này, cô thật sự không thể hiểu nổi.
“Tiểu thư…”
Vú Hai bước vào, tay bế một bọc tã lót.
“Vú…” Thiên Tuyết mệt mỏi.
“Đây là… tiểu thiếu gia.” Vú Hai rụt rè. “Cậu bé sinh non, nhưng… nhưng đã qua cơn nguy kịch rồi ạ. Đang nằm lồng ấp.”
Hoa Thiên Tuyết sững sờ.
Con… con cô?
“Nó… nó còn sống?”
“Vâng.” Vú Hai gật đầu, nước mắt lưng tròng. “Cậu chủ… cậu chủ đã yêu cầu bác sĩ giỏi nhất, bằng mọi giá phải cứu được cậu bé.”
Một niềm hạnh phúc bất ngờ ập đến, khiến cô gần như ngạt thở. Con cô còn sống! Dương Thiên Hải…
“Vậy… vậy còn Bảo Trân?” Cô chợt nhớ ra. “Con bé…”
“Tiểu thư…” Vú Hai ngập ngừng. “Bảo Trân không sao cả. Những vết thương đó… là… là cậu chủ dùng máu động vật và màu vẽ… để… để dọa cô thôi ạ.”
“C… cái gì?”
“Cả con Lông Vũ nữa. Cậu chủ chỉ bẻ một cái que rồi bôi màu lên thôi… Cả hai đều không sao cả.”
Hoa Thiên Tuyết bật cười. Cười ra nước mắt.
Hắn là một thằng khốn. Một thằng khốn nạn tàn độc. Hắn không thực sự làm hại chúng. Hắn “chỉ” dùng cách đó để hành hạ tinh thần cô, khiến cô đau đớn đến mức sảy thai.
Sự tàn nhẫn của hắn, nó không nằm ở hành động, mà nằm ở sự tính toán.
“Vú, đưa tôi đi xem con tôi.” Cô gạt nước mắt, giọng nói lạnh tanh.
“Nhưng… cậu chủ…” Vú Hai lo lắng nhìn về phía phòng cấp cứu.
“Mặc kệ hắn.”
Hoa Thiên Tuyết lạnh lùng nói. Hiện tại, không gì quan trọng bằng con trai cô. Còn Dương Hạ Vũ, hắn sống hay chết, cô không quan tâm nữa.
Cô đã trả đủ rồi.
Tại hành lang bệnh viện.
“Con khốn đó! Đều tại nó mà thằng Vũ ra nông nỗi này!” Lưu Ngọc Thái gào lên, đấm mạnh vào tường.
“Mày bình tĩnh đi.” Đỗ Phương giữ bạn lại. “Chị tao, Hạnh Trang, cũng mất tích rồi. Simon Trần, người cuối cùng gặp chị ấy, cũng biến mất. Mọi chuyện… đều quá kỳ lạ.”
Cả hai nhìn về phía phòng bệnh của Thiên Tuyết, nơi có hai vệ sĩ to lớn đang đứng canh. Ánh mắt họ ngập tràn sát khí.
Bọn họ sẽ không để cô ta yên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận