Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời Cầu Hôn Giữa Những Hơi Thở Gấp
Sự va chạm xác thịt đạt đến đỉnh điểm. Tống Lê hét lên một tiếng thất thanh, toàn thân co rút dữ dội. Bên trong hoa huyệt, những thớ thịt co thắt kịch liệt, siết chặt lấy dương vật của Hứa Từ, ép ra từng giọt tinh hoa cuối cùng.
Cùng lúc đó, Hứa Từ cũng không thể kìm nén được nữa. Anh gầm lên, thúc mạnh một cú cuối cùng vào tận sâu bên trong tử cung cô, giữ chặt lấy hông cô và phóng thích. Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh vào trong, tưới tắm lên vách thịt mềm mại, tràn ngập khoang bụng cô.
“Ưm… nóng quá…” Tống Lê rên rỉ yếu ớt, ngã gục xuống ghế xe, cả người mềm nhũn như bún.
Hứa Từ vẫn chưa rút ra ngay, anh nằm đè lên lưng cô, thở dốc ồ ạt. Cảm giác được kết nối trọn vẹn, được lấp đầy và được bao bọc lấy nhau khiến anh thỏa mãn đến tận tâm can. Mùi vị của tình dục nồng nàn khắp khoang xe, trộn lẫn với mùi mồ hôi và mùi nước hoa thoang thoảng.
Một lúc lâu sau, khi nhịp thở dần ổn định, Hứa Từ mới từ từ rút người ra. Một tiếng “phập” nhỏ vang lên khi cự vật rời khỏi cơ thể cô, kéo theo dòng dịch trắng đục hòa lẫn với dâm thủy chảy tràn ra ngoài, ướt đẫm cả ghế xe.
Anh lật người Tống Lê lại, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt còn đọng trên mi cô. Gương mặt cô ửng hồng, đôi môi sưng đỏ vì những nụ hôn cuồng nhiệt, ánh mắt mơ màng đầy quyến rũ.
“Mệt không?” Anh dịu dàng hỏi, tay vuốt ve tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cô.
“Mệt muốn chết… anh như trâu ấy…” Tống Lê nũng nịu đấm nhẹ vào ngực anh, giọng nói khàn khàn nhưng đầy hạnh phúc.
Hứa Từ cười khẽ, nắm lấy bàn tay cô, đưa lên môi hôn. Bất chợt, anh lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc hộp nhung nhỏ.
Tống Lê mở to mắt, cơn buồn ngủ và mệt mỏi tan biến đâu mất.
“Cái gì đây?”
Hứa Từ mở hộp, bên trong là một chiếc nhẫn bạc đơn giản nhưng tinh tế, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường hắt vào xe. Anh không quỳ xuống, không hoa, không nến, chỉ có hai cơ thể trần trụi vừa trải qua cuộc mây mưa kịch liệt, và không gian chật hẹp đầy mùi vị xác thịt.
Nhưng ánh mắt anh nhìn cô thì chân thành và kiên định hơn bất cứ điều gì.
“Tống Lê, anh biết em vừa về, còn nhiều chuyện chưa giải quyết. Nhưng anh không đợi được nữa.” Hứa Từ luồn chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô, kích cỡ vừa vặn như in. “Chín năm là quá đủ rồi. Anh muốn em thuộc về anh, danh chính ngôn thuận. Gả cho anh nhé?”
Trái tim Tống Lê đập loạn nhịp. Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay, rồi nhìn vào mắt anh. Không có sự ép buộc, chỉ có sự chờ đợi và yêu thương vô bờ bến.
“Anh… cầu hôn em trong tình trạng này sao?” Cô bật cười, nước mắt lại ứa ra vì xúc động. “Em còn chưa mặc quần áo này.”
“Thế mới chân thật.” Hứa Từ cúi xuống hôn lên chiếc nhẫn, rồi hôn lên môi cô. “Dù em mặc đồ hay không, em vẫn là nữ hoàng của anh. Đồng ý không?”
Tống Lê vòng tay ôm cổ anh, chủ động dâng hiến đôi môi mình.
“Em… cần suy nghĩ đã. Nhưng chiếc nhẫn này đeo vừa tay em lắm, em sẽ giữ nó.”
Hứa Từ biết cô đang làm cao, nhưng anh cũng biết, cô đã đồng ý. Anh siết chặt vòng tay, ôm trọn cả thế giới của mình vào lòng. Bên ngoài, mưa vẫn rơi, nhưng trong xe, mùa xuân đã về.

Bình luận (0)

Để lại bình luận