Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Kịch Ở Bữa Tiệc

Tuế Hòa buồn cười vỗ nhẹ vào người hắn, mắng một câu. Cô tùy ý quét mắt sang trái, vậy mà lại nhìn thấy Thẩm Oái. Đứng cạnh cô ta còn có một người đàn ông, vóc dáng cao lớn, vai rộng chân dài, vừa nhìn đã biết là hạng thượng lưu.

Tuế Hòa nhớ tới Thẩm Oái từng theo đuổi Cừ Chiêu. Người đã từng theo đuổi nay đã thay lòng đổi dạ. Cô dùng khuỷu tay chọc nhẹ vào eo Cừ Chiêu, “Anh nhìn xem người đàn ông đứng cạnh Thẩm Oái kia là ai thế?”

Cừ Chiêu vừa nghe thấy hai từ “Thẩm Oái” liền nhíu mày, như là nhớ tới chuyện cũ nào đó không vui vẻ gì, nhưng hắn vẫn nhẫn nại nhìn sang.

“Nam Nhĩ Đằng, anh trai ngốc nghếch của cái vị đang đứng trên bục kia.”

Vậy mà Thẩm Oái lại ở bên Nam Nhĩ Đằng.

Tuế Hòa không dám nhìn nhiều, cô hạ tầm mắt xuống, nét mặt bình thản, nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ miên man về những chuyện ở đời trước. Cuối cùng Nam gia ai là người thất thế, ai là người lên ngôi? Cô không rõ lắm.

Có thể là do cô trọng sinh đã dẫn đến hiệu ứng cánh bướm, dòng thời gian của mọi chuyện đều xảy ra sớm hơn một năm. Mà đời trước, một năm sau, cô chỉ ngủ một giấc đã tới đời này rồi, thế nên kết quả của các sự kiện lớn ở đời trước cô hoàn toàn không biết.

Vậy rốt cuộc ông trời để cô trọng sinh là vì cái gì? Lần đầu tiên Tuế Hòa có nghi hoặc như vậy.

“Hi, chị gái.” Không biết từ lúc nào Nam Nhĩ Hạo đã xuống khỏi bục, cậu ta đi thẳng về phía Tuế Hòa, làm như không thấy Cừ Chiêu, thậm chí khi chào hỏi còn định cầm tay Tuế Hòa.

Tuế Hòa bình tĩnh chắp hai tay ra sau lưng, “Sinh nhật vui vẻ.”

Thật ra Cừ Chiêu không quá để tâm việc Nam Nhĩ Hạo tiếp cận Tuế Hòa. Hắn chỉ ho khan thật mạnh một tiếng, rồi nói với Tuế Hòa: “Anh đi lấy đồ ăn cho em nhé?”

“Vâng.”

Cừ Chiêu đi rồi, Nam Nhĩ Hạo lại tiến sát đến gần Tuế Hòa một bước, “Nghe nói chị gái đã ngả bài với bác Tuế rồi à?” Cậu ta giả vờ đáng thương chớp chớp mắt: “Chị gái thật sự không cân nhắc đến tôi sao?”

Dường như Tuế Hòa cực kỳ không thích việc Nam Nhĩ Hạo không ngừng sán lại gần, cô liên tục lùi về phía sau mấy bước, “Có chuyện thì nói cho rõ ràng.”

Nam Nhĩ Hạo lộ vẻ mặt bi thương, cậu ta đưa tay che ngực, nói: “Chị gái ghét bỏ tôi, ngay cả bạn trai chị cũng chỉ muốn hàn huyên với ông anh ngốc nghếch của tôi thôi.”

“Cái gì?” Tuế Hòa nhìn theo tầm mắt của cậu ta, liền thấy hình ảnh Cừ Chiêu đang nói chuyện với Nam Nhĩ Đằng. Cho dù cách một khoảng xa, Tuế Hòa vẫn có thể nhìn ra Nam Nhĩ Đằng rất khách sáo với Cừ Chiêu, giơ tay nhấc chân đều mang theo sự kính trọng. Như là đang cố gắng lấy lòng, mà trong tay Cừ Chiêu còn đang bưng đĩa đồ ăn nhẹ của cô.

Đây là cục diện Tuế Hòa hoàn toàn không ngờ tới. Nhưng cũng phải thôi, Cừ Chiêu đã sớm không còn là kẻ vô danh tiểu tốt nữa rồi. Hắn là người thừa kế của Triệu gia, tất nhiên sẽ thản nhiên tiếp nhận sự a dua nịnh nọt của người khác.

Nghĩ đến đây, Tuế Hòa nở nụ cười còn dịu dàng hơn cả ánh trăng. Cô cảm thấy thật hãnh diện.

Thật tốt.

Không thể không nói, suy cho cùng có một thân phận tốt quan trọng đến nhường nào.

Nam Nhĩ Hạo đứng đối diện Tuế Hòa, nhìn thấy tất cả sự dịu dàng của cô đều dành cho Cừ Chiêu, cảm giác khó chịu dưới đáy lòng gần như muốn phun ra theo đường hô hấp. Cậu ta nuốt xuống luồng phẫn uất dâng lên khó hiểu này, quay đầu uống cạn một ly rượu, rồi đột nhiên ghé sát vào người Tuế Hòa, “Chị gái thật vô tình.”

Nhưng Tuế Hòa lại lần nữa theo phản xạ có điều kiện né tránh sự đụng chạm của cậu ta.

Nam Nhĩ Hạo bực bội đến mức muốn đá đổ thứ gì đó. Cậu ta cắn răng, không đợi Tuế Hòa đáp lời liền quay đầu rời đi. Cậu ta muốn cái gì mà không được cơ chứ? Cậu ta mới không thèm lạ gì Tuế Hòa đâu.

Cừ Chiêu “đánh thái cực” với Nam Nhĩ Đằng xong liền trở về bên cạnh Tuế Hòa, đưa cho cô phần đồ ăn nhẹ rất hợp khẩu vị.

Tuế Hòa ăn no căng bụng, “Em đi vệ sinh một chuyến.”

Cừ Chiêu gật đầu nói: “Anh đi cùng em.”

Đi tới đầu hành lang dẫn vào nhà vệ sinh, Tuế Hòa gọi Cừ Chiêu lại: “Anh đứng đây chờ em là được rồi.”

“Vậy em đi đi.” Cừ Chiêu không khăng khăng nữa. Đường đi chỉ có ngần ấy, Tuế Hòa sẽ không sao đâu. Hắn nghĩ.

Đây là di chứng mà vụ cô từng bị theo dõi để lại cho hắn.

Tuế Hòa đi ra khỏi phòng vệ sinh, đứng trước gương sửa sang lại mái tóc. Mở vòi nước, dòng nước ấm áp chảy dọc theo bàn tay cô, như đang lăn trên tấm lụa trong suốt.

Bên cạnh có người tới.

Tuế Hòa rũ mắt nhìn đôi giày của người đó, ký ức chồng chéo lên nhau. Cô tắt vòi nước, đứng thẳng người dậy, nhìn về phía người phụ nữ trong gương, “Thẩm Oái.”

Thực ra Thẩm Oái không muốn đối mặt với Tuế Hòa. Trong lòng cô ta cảm thấy không được tự nhiên, lại mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ.

“Cô đến cùng Cừ Chiêu à?” Hỏi xong Thẩm Oái liền hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình. Nói lời này làm gì chứ.

Quả nhiên Tuế Hòa ngẩn ra trong chốc lát, rồi cô chậm rãi nhếch khóe miệng: “Đúng vậy, tôi tới cùng anh ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận