Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ba.” Nguyên Thanh rút cự vật bên trong miệng ra, nuốt lấy hỗn hợp trong miệng, dùng âm thanh ướŧ áŧ giả thích :”Thỉnh thoảng gặp dịp thì chơi cùng nhau chút.”

“Giả vờ? Chơi trò vui trên giường em có nguyện ý không?” Tông Tầm ánh mắt sắc bén đang đánh giá âm huyệt đói khát co vào.

“Sẽ không.” Nguyên Thanh quay đầu dùng đôi mắt ngập nước nhìn anh, lại phát hiện anh đang nhìn mông của mình, tiểu huyệt không khỏi ngứa hơn, muốn cho anh sờ sờ nơi đó.

Cô mặc một chiếc váy nhung màu đỏ tía ngắn cũn cỡn, nằm ở trên cơ thể anh mặc đồng phục, hai tay nhỏ bé vẫn nắm chặt đũng quần của anh, nước trong âm hộ chảy ra làm ướt chiếc áo sơ mi của anh.

Cảm nhận được du͙ƈ vọиɠ trong mắt cô, Tông Tầm chậm rãi nhướng mày, thấp giọng hỏi: “Muốn cho anh thao em?”

“Ừm, muốn.” Nguyên Thanh tiếp tục quay đầu nhìn anh, côn ŧɦịŧ cương cứng không an phận cọ qua cọ lại cái cổ của cô.

“Thao em thì có ích gì? Em vẫn nên là ra ngoài ôm ôm ấp ấp đàn ông.” Tông Tầm không nhanh không chậm nói, tay phải tìm được lỗ huyệŧ cô, dùng hai ngón tay banh rộng môi âm hộ, lộ ra lỗ huyệŧ đỏ sẫm, chọc chọc, dâʍ ŧɦủy̠ từng sợi chảy ra ướt nhẹp bộ đồ của anh.

Thanh âm của cô ẩm ướt, huyệt cũng ẩm ướt, chất lỏng trơn nhớt dính vào nhau gây nghiện, Tông Tầm âm thầm hít sâu, ra lệnh: “Liếm cho anh bắn ra.”

“Hừ.” Nguyên Thanh tức giận quay đầu lại, tiếp tục cầm lấy đồ vật của anh, vuốt lên xuống vài cái, lại há miệng ngậm lấy, đầu lưỡi liếm lên qυყ đầυ, vách trong co rút mà mút lấy.

“Em hừ cái gì?” Tông Tầm cho cô một bàn tay, trên mông lưu lại mấy cái dấu đỏ rõ ràng.

Nguyên Thanh để bày tỏ sự phản kháng liền vặn mông từ bên này sang bên kia vài lần để tránh những ngón tay của anh đang chống đỡ môi âm hộ, đồng thời dùng răng cắn nhẹ vào ƈôи ŧɦịŧ của anh.

“Tê…” Tông Tầm bị cô cắn đến hít vào một ngụm khí lạnh, hai tay cầm thật chặt đùi đang quỳ của cô kéo khẽ về phía sau.

Nguyên Thanh thu lực, cánh tay anh đang chống đỡ đột nhiên mềm nhũn, hạ thân xuống, côn ŧɦịŧ trong miệng đâm vào sâu trong miệng cô, bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ co rút cổ họng, vách trong trơn nhớt dính chặt.

“Ngô…” Tông Tầm bị cô ngậm vào tê cả da đầu eo bủn rủn, tinh quan nhất thời mất đi khống chế.

Nguyên Thanh bị tϊиɦ ɖϊƈh͙ của anh bắn đầy miệng, cô trực tiếp nuốt xuống, rồi mới đem côn ŧɦịŧ nửa mềm của anh kéo ra, nhẹ nhàng ho khan vài tiếng.

Cô xụi lơ tại trên đùi Tông Tầm, nghiêng mặt chậm rãi nhớ lại mùi vị trong miệng, cau mày nói: “Không ngon.”

Tϊиɦ ɖϊƈh͙ của mình* bị cô nuốt xuống toàn bộ, du͙ƈ vọиɠ không kìm nén được của Tông Tầm càng bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, anh ngồi dậy, để cô đưa lưng về phía anh, giữ eo cô rồi nhấc lên, dựng đứng côn ŧɦịŧ tại âm hộ ướt rối tinh rối mù rồi cọ xát, rồi mới nhét toàn bộ vào.

(*Đúng là: Đồ vật của mình;j)

“Ừm…” Cắm vào thật sâu, Nguyên Thanh vô ý thức rụt lại mông nâng người lên, nhưng bị anh đè xuống, cô không chịu nổi mà kêu lên, “Sâu quá… Đau quá. .. “*

(*Đúng là: “Thật sâu… Có chút đau nhức…” nmà t thấy thế kia hay hơn:>)

Tông Tầm bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ tàn phá bừa bãi không thu lại được, anh dùng sức đâm vào hoa tâm của cô, nặng nề lại gấp gấp rút thở dốc vào tai của cô, tiếng nói phảng phất một bàn tay lớn chợt cầm trái tim của cô: “Như vậy mới có thể nhớ lâu.”

Tình ái kết thúc, Tông Tầm ôm Nguyên Thanh đã được tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường, hôn lên trán cô, đưa tay vén tóc cô ra sau tai.

“Phía dưới đau không?” Tông Tầm nhẹ giọng hỏi, mới vừa rồi cùng cô tắm rửa, lúc đó mới phát hiện phía dưới có chút sưng đỏ.

Nguyên Thanh ôm anh lắc đầu, trong lòng rối bời, trong lòng rối bời, chỉ có cùng anh lúc làʍ ŧìиɦ mới có thể để cô quên đi phiền não, chạm vào hạnh phúc thực sự bằng cả thân thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận