Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Thiên Hoan chỉ hung dữ như vậy có một lần, sau đó cô không thèm để ý đến Úc Hàn nữa. Có điều bạo lực lạnh càng khiến Úc Hàn thấy khó chịu hơn, anh đã nghĩ mọi biện pháp, dùng hết tâm cơ cũng không thể thay đổi được sắc mặt của Lâm Thiên Hoan.
Lâm Cáp lại nảy ra một ý tưởng mới, nhưng lần này Úc Hàn đã từ chối. Mấy loại tính toán mưu mô có thể có hiệu quả đấy, tuy nhiên Úc Hàn anh chẳng muốn làm nữa. Anh muốn dùng tấm chân tình để làm tan chảy Lâm Thiên Hoan.
Một tháng không được, thì hai tháng, hai tháng không được, thì ba tháng, ba tháng cũng không được, thế thì một hai năm, dần dần Lâm Thiên Hoan cũng sẽ nhìn thấy tình cảm của anh dành cho cô là chân thành, không hề giả dối. Úc Hàn quyết tâm theo đuổi người yêu một lần nữa, cũng cho Lâm Thiên Hoan thời gian và không gian, anh thay đối phương pháp từ dính chặt lấy sang dịu dàng tiếp xúc mưa dầm thấm lâu.
Chẳng qua cuộc đời cứ luôn xuất hiện nhiều chuyện bất ngờ và thường có những điều đi ngược lại với mong muốn, Úc Hàn muốn mưa dầm thấm lâu từ từ mà bồi dưỡng tình cảm, đâu ngờ đột nhiên phát sinh một rủi ro không thể lường trước.
Chính là kẻ theo đuổi Lâm Thiên Hoan trước đó, theo đuổi không thành, bị từ chối vài lần lại nổi điên. Chờ Lâm Thiên Hoan tan làm, hắn cầm dao bám đuôi theo cô, sau khi đến dưới lầu khu nhà rồi ngăn cô chất vấn rằng: cô có phải vì ham giàu chê nghèo nên mới không chọn hắn không?
Lâm Thiên Hoan thực sự bị hoảng sợ.
Ánh đèn đường lờ mờ chiếu lên gương mặt bình thường của gã đàn ông kia, rõ ràng mặt mũi rất bình thường và hiền lành, nhưng vì đôi mắt đỏ ngầu và vẻ mặt dữ tợn, lại khiến hắn có vẻ ngoài đáng sợ của một kẻ điên ngoài vòng pháp luật. Suy cho cùng Lâm Thiên Hoan vẫn còn trẻ, mấy năm trước vì bị mù mà cô ở mãi trong nhà, đối mặt với tình huống như thế, khó tránh khỏi sự hoảng sợ.
May mà đúng lúc Úc Hàn xuất hiện, anh dẫn cô rời đi, song trong quá trình lôi kéo vì bảo vệ cô mà bị thương. Nghe tiếng bảo vệ chạy tới chế ngự gã điên ấy, lại báo cảnh sát kịp thời, Lâm Thiên Hoan ấn vào cánh tay đang chảy máu không ngừng của Úc Hàn, nước mắt rơi lã chã.
Cô nói xin lỗi, liên tục hết lần này tới lần khác, trông như tự trách bản thân.
“Đừng khóc” Úc Hàn còn cười dỗ dành cô “Thật ra không nghiêm trọng đâu, hơn nữa em biết không? Thiên Thiên, lúc nãy khi hắn đâm anh có thể tránh được, nhưng anh nghĩ, có khi nào anh bị thương thì em sẽ đau lòng, mềm lòng với anh không, nên..”
Lâm Thiên Hoan nghẹn ngào “Anh tiết kiệm sức lực đi, đừng có nói chuyện.”
Úc Hàn sờ đầu cô, vẫn dịu dàng “Ý anh muốn nói là em đừng tự trách bản thân, không phải là lỗi của em, tại anh muốn sử dụng khổ nhục kế lần nữa, đắn đo một tý mới không né được, em không cần xin lỗi mà, là lỗi của anh.”
“A Hàn” thời gian trôi qua rất lâu, rốt cục trong lúc tỉnh táo Lâm Thiên Hoan cũng gọi Úc Hàn bằng cách xưng hô này, rưng rưng nước mắt hỏi “Có phải rất đau không?”
Úc Hàn nhìn gương mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc đầy nước mắt kia, bỗng nhiên anh bừng tỉnh. Anh muốn nói không sao, không đau, Thiên Thiên đừng lo lắng, nhưng lại nảy sinh suy nghĩ xấu xa muốn nói cho Lâm Thiên Hoan biết, anh đau, đau lắm, nên em có thể thương anh không? Có thể tái hợp với anh không? Song cuối cùng Úc Hàn chẳng thể nói lời nào.
Xe cứu thương tới quá nhanh, anh còn chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ đã bị người ta đưa lên xe. Tuy Úc Hàn nói mình không có việc gì, nhưng vết dao này không nông, sau khi khâu phải nhập viện theo dõi, chẳng qua không có nguy hiểm gì lớn đến tính mạng.
Chờ Úc Hàn trở về từ phòng phẫu thuật, anh được chuyển đến phòng bệnh, Lâm Thiên Hoan đã chờ ở trước giường.
Sau một hồi vất vả ồn ào, bác sĩ y tá và đám người Lâm Cấp rời đi, trong phòng chỉ còn lại Lâm Thiên Hoan và Úc Hàn.
“Anh muốn ăn trái cây không?” Đôi mắt cô vẫn còn đỏ ửng, giọng cũng hơi khàn khàn, cô nhẹ nhàng nói “Nếu anh ăn, em sẽ đem đi rửa.”
Nói xong, Lâm Thiên Hoan mang giỏ trái cây rời đi.
“Thiên Thiên!” Úc Hàn dùng tay có thể cử động được giữ cô lại, Lâm Thiên Hoan bị dọa sợ hết hồn, vội vàng ngăn cản, giọng điệu còn mang theo tức giận “Anh đừng có lộn xộn!”
“Được được được!” Úc Hàn ngoan ngoãn đáp, lại nói “Nhưng anh thực sự không muốn ăn trái cây, em biết lúc này anh cần gì hơn mà.”
Úc Hàn muốn Lâm Thiên Hoan ở lại với mình, nói chuyện với mình, nhưng ánh mắt anh đưa tình lại có chút không đứng đắn khiến Lâm Thiên Hoan hiểu lầm.
Hai tai cô đỏ bừng, răng trắng khẽ cắn môi, cuối cùng cô xoay người khóa cửa, lòng thầm quyết định. Đây là phòng bệnh một người, một khi rèm và cửa sổ che lại chắc sẽ không có ai nhìn thấy bên trong đâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận