Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cú Đẩy Định Mệnh Và Sự Bùng Nổ Cảm Xúc
Cổ Lệ Sa lau nước mắt, cơn giận và sự ghen tuông như ngọn lửa thiêu đốt tâm can cô ta. Cô ta không cam tâm. Cô ta là thiên kim tiểu thư danh giá, muốn gì được nấy, tại sao lại thua một đứa con hoang thấp hèn?
Cô ta quay người định trở vào trong nhà thì bất chợt nhìn thấy một bóng người đang lén lút di chuyển gần lối đi cửa sau. Dáng người mảnh khảnh, chiếc váy màu lam rẻ tiền… Không thể nhầm được! Là Cổ Tinh Thần!
“Cổ Tinh Thần!” Cổ Lệ Sa hét lên, giọng chanh chua xé toạc màn đêm. Cô ta sải bước nhanh về phía Tinh Thần, đôi mắt rực lửa hận thù.
Tinh Thần biết mình đã bị phát hiện, đành dừng bước, quay lại đối mặt. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt bình thản đến lạ lùng. Cô đã quá mệt mỏi với việc trốn chạy, quá mệt mỏi với việc nhẫn nhịn. Đêm nay, cô không muốn cúi đầu nữa.
“Mày đến đây từ lúc nào? Núp ở đó nghe lén hả?” Cổ Lệ Sa lao đến, chỉ thẳng ngón tay sơn đỏ chót vào mặt Tinh Thần. “Mày muốn đi đâu? Định bỏ trốn sau khi nghe được bí mật của tao sao?”
“Tôi tan làm thì bị gọi đến đây. Tôi đi cửa sau vào, giờ đi cửa sau về. Có gì sai sao?” Tinh Thần đáp trả, giọng lạnh lùng.
“Ha, biết thân biết phận đi cửa sau cơ đấy?” Cổ Lệ Sa cười khẩy, giọng điệu đầy khinh miệt. “Tốt nhất là mày nên giữ cái ý thức đó cả đời. Vì cái loại con rơi như mày là nỗi sỉ nhục của Cổ Gia, không bao giờ được phép ngẩng mặt lên nhìn đời.”
Tinh Thần siết chặt tay: “Cô nói cái gì?”
“Tao nói mày giả bộ vừa thôi! Mày là con rơi của cha tao với con điếm nào đó, rồi lại giả danh làm trẻ mồ côi để được nhận nuôi. Mày tưởng lừa được ai? Lừa được anh tao, lừa được cha tao, chứ không qua mặt được tao đâu! Tao biết tỏng cái gốc gác dơ bẩn của mày từ lâu rồi!”
Hóa ra cô ta đã biết. Hóa ra tất cả những sự bắt nạt, hành hạ từ nhỏ đến lớn không phải ngẫu nhiên. Cô ta hận cô vì cô là bằng chứng cho sự phản bội của cha cô ta. Nhưng mẹ cô… mẹ cô không phải là người thứ ba chủ động phá hoại gia đình người khác. Bà cũng chỉ là nạn nhân của sự lừa dối.
“Cô muốn nói gì cũng được, nhưng đừng xúc phạm mẹ tôi.” Tinh Thần gằn giọng, ánh mắt sắc lẹm.
Cổ Lệ Sa như bị chọc tức, lao tới nắm chặt lấy cánh tay Tinh Thần, móng tay sắc nhọn bấm sâu vào da thịt: “Tao cứ nói đấy! Mẹ nào con nấy! Mẹ mày là kỹ nữ, thì mày cũng chỉ là con tiểu kỹ nữ thôi! Mày dùng cái thân xác dơ bẩn đó quyến rũ anh trai tao chưa đủ, giờ lại muốn quyến rũ Phó Hoành? Mày nghĩ mày xứng sao?”
Nỗi đau thể xác không bằng nỗi nhục nhã tinh thần. Những lời nói độc địa của Cổ Lệ Sa như dầu đổ vào lửa, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Tinh Thần. Hình ảnh người mẹ đã khuất, hình ảnh dì Hồng đang hấp hối hiện lên trong tâm trí cô. Họ là những người phụ nữ bất hạnh nhưng lương thiện, họ không đáng bị sỉ nhục như vậy.
“Buông tôi ra!” Tinh Thần vùng vẫy, hất mạnh tay Cổ Lệ Sa ra.
“Mày dám hất tay tao?” Cổ Lệ Sa điên tiết, giơ tay định tát Tinh Thần.
Nhưng lần này, Tinh Thần không đứng yên chịu trận. Cô bắt lấy cổ tay Cổ Lệ Sa, nhìn thẳng vào mắt đối phương, dõng dạc tuyên bố: “Tôi đã nhịn cô đủ rồi! Nếu cô còn dám xúc phạm mẹ tôi một lần nữa, tôi sẽ không để yên đâu!”
“Mày dọa tao à? Đồ con hoang! Mày là cái thá gì mà dám…”
Cổ Lệ Sa giằng co, xô đẩy Tinh Thần về phía hồ bơi. Hai người giằng co quyết liệt bên mép nước. Trong lúc xô đẩy, Cổ Lệ Sa mất đà, loạng choạng. Tinh Thần, trong cơn giận dữ bùng nổ, đã dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào vai cô ta.
“BÙM!”
Một tiếng động lớn vang lên, bọt nước bắn tung tóe. Cổ Lệ Sa rơi tõm xuống hồ bơi, bộ váy dạ hội nặng nề ngấm nước kéo cô ta chìm xuống rồi lại ngoi ngóp lên, lớp trang điểm lem luốc, tóc tai rũ rượi.
“Aaaaa!!! Cứu tôi với! Con điên này đẩy tôi! Cổ Tinh Thần, mày chết chắc rồi!” Cổ Lệ Sa vừa vùng vẫy vừa hét lên chói tai, phá tan không khí trang trọng của buổi tiệc.
Tinh Thần đứng trên bờ, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi tay run rẩy. Cô nhìn xuống người phụ nữ đang chới với dưới nước, cảm giác sợ hãi xen lẫn một sự hả hê kỳ lạ. Cô đã làm được. Cô đã phản kháng.
Tiếng hét của Cổ Lệ Sa thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Từ trong đại sảnh, khách khứa, người phục vụ, và cả vợ chồng Cổ Thế Xương đều chạy ùa ra.
Tinh Thần ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Phó Hoành đang đứng trên bậc thềm cao. Hắn nhìn cô, đôi mày cau lại, ánh mắt phức tạp không thể đọc vị.
Cô không sợ hãi nhìn lại hắn, cằm hất cao đầy thách thức. Rồi cô dứt khoát quay người, định bỏ đi trước khi cơn bão ập tới. Nhưng cô biết, đêm nay, mọi chuyện sẽ không kết thúc đơn giản như vậy.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận