Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vội vàng đem cổ áp sau người cô nắm lên, nắm lấy cổ tay của cô, đem con dao nhỏ trong tay cô ném ra rất xa ở cửa sau.

Quay đầu hét lên với cô: “Em đang làm gì vậy!”

Người nằm trên mặt đất khóc càng thống thiết: “Đôi mắt, mắt tôi! Chị, chị vì sao lại đối đãi với tôi như vậy, huhu đôi mắt tôi không nhìn được!”

Hắn mắt lạnh nhìn người trên mặt đất , lại nhìn cô.

“Em chọc đôi mắt cậu ta?”

“Còn đâm cánh tay?”

Thiếu nữ đứng ở nơi đó, một câu cũng không nói, bả vai dùng sức run rẩy, nước mắt theo hốc mắt rơi xuống sườn mũi, từ trên má chảy xuống.

Hòa Uyên phát hiện dúm tóc trên vai cô “Đặc biệt” ngắn, rõ ràng là bị dao nhỏ cắt qua.

“Vì cậu ta cắt tóc em?”

Bả vai vẫn run rẩy vẫn rớt nước mắt, cô không rên một tiếng đem ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, thân thể thiếu nữ rõ ràng run rẩy càng lợi hại hơn.

“Em biết nô lệ ở trường học đả thương học sinh sẽ có trừng phạt gì không?”

Hòa Uyên phẫn nộ, ngữ khí lạnh lẽo: “Lần trước nam sinh ở trong trường giết một cộng kia, không phải em cũng bị đạp trên mặt đất nhục nhã sao? Hắn hiện tại đã bị đưa đến kỹ viện sòng đánh bạc ngầm ,hai cái động trên người bị thao phun huyết, dương vật bị chém đứt, giương miệng quỳ gối trong WC làm bồn cầu cho người ta sử dụng.”

“Tôi nói cho em biết, tôi là trường hợp đặc biệt! Dù tôi đánh ai cũng mẹ nó không có ai ngăn được, nếu lần trước không phải Chu Bắc Dịch không nể mặt mũi tôi thì em nghĩ sẽ chỉ bị đánh thành như vậy sao, nếu không phải tôi là trường hợp đặc biệt thì em cho rằng mình sẽ như thế nào hả!”

Hắn nói nhiều như vậy, cô vẫn không một chút phản ứng, Hòa Uyên bắt lấy bả vai, đem cô lôi đến phòng học, một đường đều kéo cô, đem cô trở về ký túc xá.

“Ở chỗ này đừng nhúc nhích! Em dám ra khỏi cửa ký túc xá, tôi trở về đánh chết em!”

Rina đứng ở chính giữa phòng ký túc xá mười mét vuông, không nói gì cúi đầu, đôi mắt phiếm hồng đầy tơ máu.

Trên đường đi tìm anh hắn, Hòa Uyên lại nghe thấy trên máy truyền phát — truyền đến thanh âm máy móc nghiêm túc của một nam nhân.

“4405, quỳ gối tại chỗ không được nhúc nhích.”

Đó là số của Rina, rõ ràng là muốn bắt em ấy.

Hòa Uyên khẽ cắn môi, chạy vội hướng tới tầng thượng của office building xa nhất , trong khi hắn đang đi trên đường, cô đã bị đưa đến văn phòng Chu Bắc Dịch.

Xem xét, xác nhận đi xác nhận lại không dưới năm lần.

“Thật sự là em đã đam dao vào cánh tay cậu ta?.”

Rina quỳ gối trước bàn làm việc không nhúc nhích, cũng không hé răng.

Hắn xoay bút máy trong tay cười, nhìn chằm chằm hai gã kỷ sát viên ăn mặc đồng phục màu xanh biển cùng ủng cao phía sau cô, liếm liếm khoang miệng.

“Tôi nói này, hai vị cũng không cần ở chỗ này thất thần, tôi trừng phạt em âyd như thế nào đều là quyết định của tôi.”

“Quyết định của anh– chúng tôi cũng phải xác minh, mong lão sư Chu công tư phân minh.”

“Hửm?Sao các người biết tôi sẽ không công tư phân minh?” Hắn cầm bút máy vào lòng vàn tay.

Sắc mặt người nọ căng chặt lại, uy nghiêm không nói cười, híp mắt cảnh giác cảnh cáo hắn.

Chu Bắc Dịch hất đống sách trong tầm tay đập vào lưng bọn họ: “Đi ra ngoài, quyết định là chuyện của tôi, bắt người là bổn phận của các người, nếu người đã mang đến đây rồi thì nhanh đi đi, đừng ép tôi lấy roi quất lên người các người.”

Khóe miệng bọn họ khẽ giựt giựt một chút, nhìn thoáng qua nhau, sau đó mới cam chịu đi ra ngoài.

“Ngẩng đầu.”

Đỉnh đầu truyền đến mệnh lệnh lạnh lẽo.

Rina làm theo, nam nhân hé môi, híp mắt thành một khe hở uy lệ, sau đó lại trừng mắt nhìn cô.

“Trước tiên nói với em một chuyện.”

“Chủ nhân của em đã đặc biệt đưa ra ủy thác, hủy bỏ ký túc xá một người của em, quyên tặng cho trường học này một số tiền lớn, mệnh lệnh không để em có thêm bất cứ đặc thù đãi ngộ gì nữa.”

Rina chết lặng mà nghe.

Chu Bắc Dịch chơi chuyển bút máy trong tay , nhìn đôi mắt thanh triệt đã rưng rưng càng ngày càng ướt át.

Mày hắn hơi nhíu một chút, nhìn nước mắt từ trong khuông mắt rơi ra, sắc mặt lúc đầu không biểu tình sau đó khuynh hướng dần dần càng có nhiều nước mắt từ hốc mắt lướt qua rơi xuống , đôi môi hơi mở mở, run rẩy va chạm.

“Có, có thể nói cho em biết nguyên nhân không…… Chủ nhân là ghét bỏ vì em đã để mất đi mái tóc dài sao?”

Có bao nhiêu mẫn cảm mới từ vô cùng đề tài hỏi ra được vấn đề này, hắn nghĩ thôi cũng cảm thấy buồn cười.

Cô run run rẩy rẩy quỳ tiến lên, hướng về phía hắn dập đầu, mang theo khóc nức nở: “Cầu, cầu xin ngài, nói cho em biết nguyên nhân.”

Hòa Uyên thiếu chút nữa liền muốn lật bàn: “Con mẹ nó dựa vào cái gì a! Để anh giúp cộng sự của gia một chút thì làm sao, anh cũng không phải chưa từng lạm dụng đặc quyền, vậy vì sao không thể dùng trên người em ấy một lần!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận