Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương bị chất đục nóng hổi bắn vào, cô nức nở, trên mặt toàn là nước mắt, khi anh thả cô ra, cô liền dựa vào mép giường ho sặc sụa, chất nhớt nháp màu trắng theo khóe miệng chảy xuống, đi qua chiếc cổ trơn bóng, sau cùng là đầu vú hơi sưng.

Liêu Thuân nhìn thoáng cảnh này, lại cứng nữa.

Nhưng tối qua Trần Hương bị anh làm rất tàn nhẫn, trên người toàn là dấu hôn ái muội và dấu tay bầm tím trên eo, Liêu Thuân không nỡ làm cô, ôm cô đi vào toilet, cùng nhau tắm rửa, sau đó sửa soạn cho cô rồi đưa người ra ngoài, đến dưới lầu khách sạn ăn cơm trưa, chuẩn bị đưa cô về.

Bọn Trần Dương đã trở về từ tối hôm qua, suốt đêm qua, giám đốc Phó đã đóng dấu thành tích tập huấn, sáng nay đưa cho Liêu Thuân xem, anh chú ý chằm chằm đến tên Trần Dương, nhìn chữ không đạt tiêu chuẩn trên đó, không để ý nữa. Chỉ nói với giám đốc Phó, về sau một ngày ba bữa cấp thêm mọi người một phần đùi gà.

Giám đốc Phó biết anh cố ý giúp đỡ cho Trần Dương, lại không rõ rốt cuộc vì sao, nhịn không được hỏi: [Trần Dương có quan hệ gì với ông hả?]

Trong tay Liêu Thuân đang nghịch tóc Trần Hương, trả lời: [Em vợ tương lai.]

Giám đốc Phó: […]

Trần Hương nghĩ rằng Liêu Thuân muốn đưa cô về quê, nhưng xe của anh đi thẳng đến bãi đỗ xe trung tâm mua sắm thành phố, cô ngồi trên xe, cắn môi không dám xuống.

“Xuống xe, mua cho em hai bộ quần áo đẹp.” Liêu Thuân vòng qua cửa ghế phụ, mở cửa xe, cúi đầu tháo dây an toàn cho cô, đem người trong xe ôm ra.

“Em, em tự đi được.” Cô đỏ mặt đẩy anh, tay nhỏ mềm mại, không có tí sức lực nào.

Liêu Thuân cười lớn, đem tay cô bao trọn trong tay mình, kéo cô vào trong thang máy.

Trần Hương còn mặc chiếc váy hoa ngày hôm qua, lộ ra mảng lớn trước ngực, một tay cô che lại ngực, tay còn lại bị anh nắm, cúi đầu rụt vai nhìn xuống chân, anh bất ngờ nghiêng đầu qua, thổi hơi nóng vào tai cô.

Xương cốt cô tê rần, cả người hơi run lên, Liêu Thuân cười cắn vành tai cô: “Ngẩng đầu nhìn lên nào.”

Trần Hương mờ mịt ngẩng đầu, cửa kim loại thang máy trên cửa, có thể rõ ràng thấy được mấy cô gái đằng sau đang nhìn chằm chằm cô cùng Liêu Thuân.

Người đàn ông cao to, vai rộng, ngực cùng cơ bắp rắn rỏi, cánh tay dài rũ xuống nắm tay cô, dọc theo mu bàn tay lộ một mảng gân xanh, da thịt màu đồng cổ dán trên cánh tay trắng nõn, đánh sâu thị giác người nhìn rất rõ ràng, càng làm nổi bật thân mình như tạc tượng của Liêu Thuân.

“Thấy không, nắm chặt vào.” Anh nhéo lòng bàn tay cô, cắn lỗ tai cô nói chuyện, giọng thô vặn nhỏ tới mức thấp nhất: “Bạn trai của em rất được ái mộ đấy.”

Trần Hương bị hơi thở của anh làm cho cả người muốn nhũn ra, bị câu nói ‘bạn trai em’ kích thích, ba chữ đấy khiến cô giật mình.

Đây là lần thứ hai mà Liêu Thuân nói, anh là bạn trai của cô.

Liêu Thuân đi dạo cửa hàng mà cứ như là xã hội đen hùng hổ đi xét nhà, tư thế ôm Trần Hương đi vào với tư thế rất chi là dọa người, lông mày nhíu lại, khuôn mặt nghiêm túc như muốn ăn thịt người ta.

Nhân viên cửa hàng khẩn trương tới cửa hỏi anh: “Tiên sinh cần gì ạ?”

“Cái gì cô ấy có thể mặc, lấy hết ra đây!” Liêu Thuân nói xong, rồi tự mình cũng qua đó chọn, da Trần Hương trắng, mặc cái này chắc chắn sẽ đẹp, cái này cũng đẹp, cái này và cái này nữa… Anh nhìn cái nào ưng mắt cái đấy, cầm một đống đồ đưa tới, hướng vào trong ngực Trần Hương: “Đi thử xem.”

Trần Hương trừng lớn mắt, nhỏ giọng nói: “Quần áo anh mua cho em rất nhiều rồi.”

“Kêu em đi thử, em đi liền cho anh.” Liêu Thuân chau mày, trước kia anh đưa phụ nữ mua quần áo, đều ngồi một chỗ ở sofa, khoảng 5 phút anh đã mất kiên nhẫn, bỏ đi chỗ khác, đâu giống như bây giờ, tự mình anh chọn quần áo, đưa tận tay cho cô, muốn cô mặc thử, tự anh ngồi đợi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận