Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn tưởng rằng sẽ bị nhốt ở lầu Như Ý lâu dài, không ngờ tới cuộc sống sau này sung sướng, thời gian trôi thật nhanh, thoát cái đã trôi đi.
Đường Miên đã hoàn toàn quen với những tháng ngày bị cầm tù mà sống, vì nàng biểu hiện tốt nên Tả Triều Chi dần buông lỏng nàng hơn.
Ban đầu hắn để nàng lõa thể nhốt nằm trên giường, dần dần, dây xích trói nàng cũng được thả ra dài hơn, tiếp theo hai tay cũng không còn bị trói nữa, hiện giờ nàng đã có thể rời khỏi phạm vi cái giường, đi lại chậm rãi trong phòng, người cũng được mặc đồ, còn có thể chơi cùng Trà Trà chơi cả ngày.
Gần đây nhất Trà Trà gây ra họa, nó ăn hết mấy con cá vàng nhỏ Tả Triều Chi mang từ phủ Cung Vương về. Nó bỏ ăn, phải mời lớn phu, đúng là một nàng mèo kiều quý đỏng đảnh.
Có điều y phục che thân của nàng cũng thật đáng xấu hổ ,gọi là vật che đậy, đó là bởi vì Đường Miên không hề cảm thấy mảnh vải mỏng tanh mình mặc trên người xứng đáng được coi là ‘y phục’.
Tả Triều Chi rất hào phóng, mấy năm gần đây hắn tích góp được nhiều của cải, những đồ vật dành cho Đường Miên cũng là loại tốt nhất.
Kiếp trước Đường Miên mặc y phục chỉ mặc có một lần rồi vứt đi, mấy tháng liền không hề mặc trùng bộ nào, trang sức cũng chất cao như núi, nhà kho không đủ chỗ chứa.
Trên người Đường Miên đang mặc một bộ y phục nữ thịnh hành, được dệt bằng sợi tơ cực mỏng, nhìn từ đằng sau cũng không hở hang, nhưng nếu nhìn chính diện thì đúng là một thân nữ tử kiều diễm xuân sắc, phần cổ giao chỗ áo ngắn bên ngoài kéo xuống một khoảng rộng, cái yếm bên trong được ăn vận rất bạo, tôn lên bộ ngực đầy đặn, lồ lộ ra bên ngoài.
Phía trên còn vẽ mấy đóa hoa anh đào, núm vú cũng bị vẽ thành hình dáng đóa hoa, chiếc váy hoa thạch lựu bó sát lấy đường cong cơ thể nàng, phía sau váy có màu vàng và đen tuyền xen kẽ, sắc vàng của lụa mỏng xuyên thấu, đôi chân thon dài cùng với chỗ bí hiểm kia như ẩn như hiện.
Lần đầu trông thấy kiểu y phục như này, Đường Miên cảm thấy hơi khiếp sợ, theo như nàng biết, Tả Triều Chi chưa từng tới mấy nơi phong hoa tuyết nguyệt bao giờ, sao hắn lại có thể làm ra hành vi dâm dục, phóng đãng như thế này?
“Sao vậy? Chẳng phải A Cẩm vẫn luôn muốn mặc y phục lên người sao? Sao giờ lại không mặc nữa?” Tả Triều Chi hỏi, ánh mắt nóng rực của hắn nhìn chằm chằm khiến Đường Miên lập tức đỏ bừng mặt.
Trước giờ nàng luôn ở trong trạng thái trần truồng, Đường Miên nghĩ dù cho vải vóc có ít đến đâu thì ít nhất nó cũng có tác dụng che đậy cơ thể, ai mà biết mặc lên lại như không mặc, ngược lại còn càng hở hang hơn, khiến nàng không khỏi xấu hổ.
” A Cẩm, nàng đừng cử động.” Hiện giờ Đường Miên đang nằm ngửa trên một tấm ghế dài, hai chân nàng bị gác lên một tấm đỡ bằng da, bị trói bởi sợi dây lưng, đôi tay cũng bị cùm lại, tư thế hiện giờ cực kỳ đáng thẹn.
Tả Triều Chi cầm bút vẽ, ngón tay hắn thon dài có lực, hắn cầm lên một hộp thuốc màu dùng để vẽ hoa, tỉ mẩn vẽ lên hoa hộ của nàng, gương mặt tuấn tú của hắn sát lại gần, Đường Miên bỗng cảm nhận được hơi thở của hắn đang phả vào.
“A Triều! Ta ngứa quá! Triều Chi ca ca, ngứa quá, tha cho ta!” Ngòi vẽ mềm mại kia được làm từ lông thỏ, đang di chuyển tới lui tô màu trên hoa hạch của nàng.
“A Cẩm, nàng cứ ra nước mãi, như vậy ta không thể vẽ tranh được.” Hôm nay không tắm gội, hắn có rất nhiều thời gian ngồi trong phòng cùng nàng nếm thử chút “tình thú khuê phòng”.
“Ha a!” Một tháng tới nay, trừ mấy ngày nàng đến tháng, bị hắn giáo huấn lật qua lật lại vừa đau vừa sướng, đều là nghe thấy Tả Triều Chi nói ra mấy lời dâm đãng như vậy bằng chất giọng trầm khàn, ngay lập tức đã khiến huyết khẩu của nàng co rút kịch liệt, vành huyệt non mềm hơi hơi ngọ nguậy.
Tay cầm bút nghiêng một đường, từ hoa huyệt trượt xuống dừng lại ở huyệt khẩu, bút lông mềm lướt qua lướt lại gây nên một trận ngứa mãnh liệt: “A Triều… ưm…”
Dục vọng bị khơi mào choán lấy tâm trí, Đường Miên đáng thương nhìn Tả Triều Cho nãy giờ vẫn chưa chịu buông tha cho mình, còn hắn lại hơi ngẩng đầu lên.
“Hửm?” Rõ ràng là hắn biết nàng đang suy nghĩ cái gì, còn cố tình không bằng lòng, lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, đồng thời thốt ra một tiếng nỉ non đầy ngờ vực, hơi thở nóng rực phả vào hoa huyệt, từng thớ thịt non mềm liên tục co giật, trào ra mật dịch.
Rõ là quần nhỏ bên trong đã nhô lên không ít, cự thú vì hứng tình mà ra sức cương lên, nhưng hắn lại kiềm chế, bởi vì hắn biết nếu mình kiên nhẫn chờ thêm chút nữa thì sẽ có được thức quả ngon ngọt, đằng sau sự mãn nguyện được kéo dài chính là viên mãn không gì bì kịp.
Đường Miên đã không thể kiên nhẫn được như Tả Triều Chi, trong người nàng cứ như có trăm ngàn dòi bọ đang lúc nhúc, vô cùng khó chịu: “A Triều, cho ta được không? Ta muốn… muốn A Triều đâm thật sâu vào bên trong ta, muốn bị bắn đầy tinh dịch và trong đó…”
Một tháng nay, ở bên cạnh Tả Triều Chi, nàng đã chẳng còn biết xấu hổ là gì nữa.
Quả nhiên, nghe được lời khẩn cầu của nàng, hơi thở của Tả Triều Chi cũng trở nên nồng đục, nhưng hắn vẫn cố kiên nhẫn với động tác ở tay mình, nhanh chóng vẽ tranh: “Nàng đừng nhúc nhích, vẽ xong ta sẽ cho nàng, bắn đầy vào bên trong bụng dưới của nàng được chưa?”
Lời nói dâm dục đê hèn như vậy cũng được hắn chính miệng thốt ra, lại có thêm mấy phần trang trọng, tim Đường Miên như có người đang gãi, vô cùng khó chịu.
“Chỗ đó không được…m..” Tả Triều Chi đưa nhanh nét bút, sau khi phác họa, một đóa mẫu đơn phú quý bức người hiện ra trước mắt, ở nét bút cuối cùng, ngón chân đều như quân cờ của Đường Yên quặp chặt lại, nàng khẽ rên thật dài, cảm giác nhột nhột từ hoa để truyền đến chiếm lấy tâm trí nàng, nàng híp mắt lại, giống như đang hưởng thụ niềm khoái cảm dạt dào này.
Tả Triều Chi không thể nào tiếp tục trạng thái thở dốc nín nhịn này thêm nữa, hắn cởi quần, cự côn sưng đỏ chĩa thắng và hoa huyệt ướt át kia, ngựa quen đường cũ, một nhấp đã cắm sâu vào tận bên trong, ngang ngược thúc vào tử cung nàng.
Hoa huyệt bị đem ra hành hạ ngày đêm kia giờ lại ra sức co rút, không biết nó đang hoan nghênh hay muốn xua đuổi vị khách to lớn này nữa, thời khắc hai người hoàn toàn hợp lại thành một thế, Đường Miên cong eo lên, tự nhiên phối hợp với mỗi lần ra vào của hắn.
“Đường Đường thật ngoan, thật ngoan.” Tả Triều Chi đè lên trên, cúi xuống nhấm nháp đôi môi anh đào yêu kiều kia, vô cùng càn rỡ dây dưa với hơi thở quyến rũ của nàng.
Càng ngày Đường Miên càng ỷ lại vào hắn, trong lòng Tả Triều Chi có thấy vui sướng nhưng cũng có phần phiền muộn, dù sao hắn vẫn luôn để tâm nàng có thật lòng với hắn hay không, nhưng rồi cảm giác bực bội đó cũng bị nhanh chóng bị hắn vứt ra khỏi đầu, giờ nghĩ mấy cái này có tác dụng gì?
Toàn bộ rung động đều biến thành hành động thực tế, Tả Triều Chi dùng sức tấn công vào hoa huyệt đã ướt nhẹp, rót vào bên trong tất cả tâm ý của mình, thân thể nóng ran dính chặt vào nhau, chỗ riêng tư nhất cũng hòa làm một, côn thịt sần sùi hung hãn cắm vào mị huyệt kia.
“Phụt phụt” mị huyệt nhạy cảm bị cọ sát, mài nghiền mãnh liệt, cơ hồ từng thớ thịt đều bị nhào nặn đến nhão ra.
Một trận gió mưa nhẹ nhàng tại qua, sau khi đút vào rút ra mấy trăm lần, Đường Miên cứ liên tục lên đỉnh, lúc hắn rời khỏi làn môi của nàng, nàng đã không thể nói năng bình thường được nữa, chỉ biết rên lên những âm thanh đĩ thõa.
Cảm giác tê dại từ khấu mông truyền đến, Tả Triều Chi điên cuồng trừu sáp, hết lần này tới lần khác, tiếng Đường Miên rên rỉ không ngừng vang vọng.
‘Bạch bạch bạch’ Tiếng động dâm đãng to ồn như thế tiếng giọt mưa đập xuống tàu lá chuối, sau mười lăm phút tấn công kịch liệt, cuối cùng Tả Triều Chi khẽ gầm lên một tiếng rồi phóng ra toàn bộ tinh dịch nóng hỗi tanh mặn, Đường Miên trợn trắng hai con mắt, không ngừng thở dốc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận