Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Phi Nhan hoàn toàn rơi vào lưới tình. “Đại Ma Vương ngầu quá! Lạnh lùng mà tốt bụng!”

Thịnh Hạ không thể tập trung làm việc. Toàn bộ hệ thống phòng ngự cô xây dựng suốt bốn năm đã sụp đổ. Cô nhìn vào mớ code rối rắm trên màn hình, đầu óc đặc quánh. Cô đành phải gọi cho Trần Phấn, đàn anh khóa trên hồi đại học, người đang theo đuổi cô, nhờ anh giúp đỡ.

Cô đang thì thầm qua điện thoại, “Đàn anh, em đang vướng một chút… anh có thể…”

“Ồn ào quá.”

Lạc Hàn Đông đứng lù lù sau lưng cô từ lúc nào. Anh ta giật lấy điện thoại của cô, lạnh lùng ngắt máy.

“Anh…” Thịnh Hạ tức giận.

Anh ta không nói gì, kéo ghế của cô ra, ngồi xuống. Ngón tay anh ta lướt trên bàn phím. Tiếng gõ lách cách vang lên đều đặn, nhanh đến đáng sợ. Chưa đầy mười phút, mớ code lỗi mà cô vật lộn cả buổi chiều đã được xử lý xong.

Anh ta đứng dậy, đẩy ghế trả lại cho cô. Sự chênh lệch về năng lực hiện ra rõ mồn một. Anh ta thậm chí còn không thèm nhìn cô.

“Cà phê.”

Đó không phải là một lời nhờ vả. Đó là mệnh lệnh.

Thịnh Hạ nghiến răng. Bốn năm trước, cô là nô lệ của anh ta. Bốn năm sau, ở một công ty mới, cô vẫn không thoát khỏi vai trò đó.

Cô run rẩy đứng dậy, đi vào phòng làm việc của anh ta. Cô cẩn thận đeo găng tay y tế, lấy đúng chiếc cốc màu đen của anh ta, pha một ly cà phê đen không đường, không sữa.

Cô đặt ly cà phê lên bàn anh ta. Bàn tay cô run đến mức suýt làm sánh cà phê ra ngoài.

Ánh mắt anh ta vẫn dán vào màn hình. “Ra ngoài.”

Thịnh Hạ quay người. Ngay trước khi đóng cửa, cô không kìm được, lí nhí: “Cảm ơn.”

Cảm ơn vì đã sửa code. Và cảm ơn… vì bốn năm trước đã cứu cô.

Người đàn ông không phản ứng, như thể cô chỉ vừa nói chuyện với không khí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận