Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh ấy là Omega của tôi, nhưng tôi lại không thể bảo vệ tốt anh ấy (phần 4)

“Anh Bạch.” Tiêu Trạch bất thình lình xuất hiện.

Lê Tụng Bạch hoảng sợ.

”Tiểu… Tiểu Trạch? Sao cậu lại ở đây? Không phải cậu đã thi đại học đến Đế Đô rồi sao?” Theo lý mà nói là sẽ không trở về thành phố A nữa… Hơn nữa hiện tại cũng chưa tới ngày nghỉ, cũng chưa tới cuối tuần…

Lê Tụng Bạch có chút run rẩy, anh ta cẩn thận nhìn thoáng qua xung quanh.

Tiêu Trạch mạnh mẽ tiến lên, hai tay nắm lấy bả vai anh ta, vừa lắc anh ta vừa hỏi với vẻ mặt nghiêm túc: “Anh Lạc Minh ở đâu? Có phải anh biết rõ anh ấy đang ở đâu không? Nói cho em biết đi!”

Lê Tụng Bạch cũng sắp bị hắn lắc cho choáng váng rồi: “Dừng dừng dừng, cậu đừng lắc tôi nữa, tôi ngất mất.”

Tiêu Trạch ngoan ngoãn buông tay xuống.

”Lạc Minh ở đâu?” Lê Tụng Bạch quay đầu hỏi trợ lý.

Trợ lý lấy điện thoại ra, cho bọn họ xem mấy tấm hình cùng với định vị.

Tiêu Trạch đoạt lấy điện thoại di động của cậu ta, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng, vừa hưng phấn vừa lo lắng rời đi.

Thiệu Văn Hiên chuẩn bị đi giành lại di động thì bị Lê Tụng Bạch túm lại.

Lê Tụng Bạch nói: “Tôi bồi thường cho cậu điện thoại mới, có đó cho cậu ấy đi.”

Dứt lời, anh ta lau mồ hôi lạnh trên trán.

Ông trời ạ, sao ngay cả tổ tông này này cũng quản chuyện của Lạc Minh, không phải hắn vẫn luôn theo đuổi em trai của Lạc Minh sao?

“Tổng giám đốc Lê, người vừa rồi là?”

”Họ hàng xa của tôi.” Lê Tụng Bạch xoa huyệt Thái Dương, cũng không tính là họ hàng.

Đế đô có hai nữ Alpha hung danh ở bên ngoài, một là mẹ của Tiêu Trạch Triệu Trúc, một là thím Lê Tuệ của anh ta, hai tổ tông này là bạn tốt, người hai nhà cũng coi như có chút liên hệ.

Nhưng đó chỉ là hai gia đình có quan hệ họ hàng với nhau thôi, anh ta cũng biểu lộ ra ngoài thì tất nhiên không thân, là kiểu quan hệ đi đường gặp mặt cũng không cần thiết phải chào hỏi.

Đỗ Văn Bân lắp xong camera.

Gã rút ra một xấp tiền, ném lên bàn, nói: “Đêm nay, ai có thể bắn tinh trong cơ thể cậu ta một lần thì đưa mười ngàn đồng, không có giới hạn.”

Đám người vớ va vớ vẩn vừa thèm tiền vừa thèm Lạc Minh cười như nở hoa, nhao nhao đòi làm người đầu tiên, còn liên tục vỗ ngực cam đoan với Đỗ Văn Bân, nhất định có thể làm cho ông chủ hài lòng.

Sau khi Lạc Minh bị Đỗ Văn Bân đạp một cước kia, thân thể vẫn yếu ớt muốn chết, hơn nữa cả ngày không ăn cơm, hiện tại anh căn bản không hề có sức phản kháng.

Cho dù trên người không có một sợi dây thừng trói buộc anh, anh cũng không bò dậy nổi.

Nhóm Alpha ác liệt giải phóng pheromone trêu chọc anh, anh bị đủ loại pheromone nồng nặc có hương vị cổ quái làm sặc đến ho khan, gần như muốn ho ra máu.

Anh giống như một con cá sắp lên giá nướng, bị cạo vảy cá, róc bụng mổ ruột, bị xối đủ loại gia vị.

________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận