Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị, chúng ta chỉ có thể chạy xuống , thể lực của chị chịu nổi không?”

Cô khóc nức nở gật đầu, “Em hắn là phải chạy qua mấy ngọn núi mới tìm được chị phải không?”

Trong mắt tiều tụy của hắn tràn đầy đau lòng, vuốt ve khuôn mặt sưng đỏ của cô, mặt cô truyền đến cảm giác đau đớn, ngữ khí run rẩy , lại tràn ngập thương tiếc, ý nói không cần lo lắng, “Chỉ là vài ngọn núi mà thôi, thể lực của em vẫn luôn rất tốt, chị là người rõ ràng nhất.”

“Ô Miêu Nhất, chị rất lo lắng cho em, vẫn luôn ở tìm em a!”

“Em biết, ngày chị ở trên núi tìm em bị rơi xuống vực, , em có nhìn thấy chị, em cũng nhìn thấy người đàn ông kia đánh chị.”

Hắn cắn răng ngữ khí tràn ngập hận ý, “Đi nhanh, bọn họ hẳn là sắp đuổi kịp rồi!”

Chân trần đạp lên bùn đất lầy lội, gan bàn chân bị sự sắt bén góc cạnh của những cục đá cắt vào thịt non , cẳng chân đau như dao đâm xuyên tim , bất chấp không lo được nhiều như vậy,cô nghe được tiếng xe phía sau truyền đến, cùng em trai chui vào rừng cây.

Hô hấp dồn dập , tim đập phập phồng, lòng bàn tay truyền đến độ ấm, Miêu Nhất giờ phút này chính là cứu tinh duy nhất của cuộc đời cô.

Phanh!

Trong rừng yên tĩnh bỗng truyền đến tiếng súng, kinh động làm chim chóc phân tán khắp nơi , cô nhịn không được mà phát ra tiếng thét chói tai, bị em trai cực nhanh ôm vào trong ngực, thân cao đã cao lớn hơn so với cô rất nhiều, khinh thanh tế ngữ an ủi để cô không phải sợ.

Thực nhanh đi về phía trước, tiếng súng phía sau vẫn không ngừng, là đang nhắm về phía bọn cô, một đám người dũng mãnh đang ở trong khu rừng này truy vết hai chị em cô, lòng cô sinh ra cảm giác không ổn.

“Cả ngọn núi này đều là của hắn, Miêu Nhất, không chạy thoát được đâu.”

“Chị, chị phải tin tưởng em!”

Cô lắc đầu, khủng hoảng bắt lấy tay hắn, “Chị không muốn em xảy ra chuyện, anh ta khẳng định muốn giết em, em để chị ở đây , anh chạy nhanh về nhà đi! Chị sẽ nghĩ cách thoát khỏi hắn rồi sẽ đi tìm em!”

Hắn quay đầu trừng mắt nhìn cô , ánh mắt hung hãn , mặt thiếu niên lộ ra uy hiếp , “Chị làm sao mà thoát khỏi hắn!Chị bị hắn đánh thành như vậy còn chưa đủ sao! Chị, em biết chị là vì tìm em, nhưng em không muốn lại thấy chị bị thương.”

Phanh!

Yên tĩnh trong rừng bị một tiếng vang này phá vỡ , một viên đạn từ xẹt qua dưới chân cô .

“Ngạch……”

“Miêu Nhất!”

Hắn hướng về phía trước ngã xuống, che lại cổ chân bị thương vì bị viên đạn xuyên thấu , cái trán ứa ra mồ hôi lạnh,cô ngồi xổm xuống đỡ lấy hắn, chỉ thấy phía sau bị bóng đen bao trùm trên đỉnh đầu, nam nhân hướng tới phía cô bước lại đây, trong tay cầm súng lục màu đen , mở chốt bảo hiểm,giữ cò súng nhắm ngay đầu cô, ánh mắt tối tăm như muốn giết người .

“Tạ Viễn Lâm……”

Cô che ở Miêu Nhất mà chắn trước mặt cho hắn, hoảng sợ họng súng đen nhánh trước mắt, hắn trực tiếp để súng ở trên trán cô, họng súng vẫn còn nóng tản ra nhiệt khí, đem cái trán cô bỏng cháy ra một vòng sưng đỏ, sợ hãicủa cô bị hắn thu hết vào đáy mắt.

“Đừng giết em trai tôi, cầu xin anh.”

Hắn nhếch khóe miệng trừng cô, “Tôi đương nhiên sẽ không giết hắn, nếu không làm sao có thể tra tấn em được?”

Nói, đem súng từ trên trán cô buông xuống, nhắm ngay cổ chân Miêu Nhất lại bắn thêm một phát.

“Ngạch a!”

“Tạ Viễn Lâm anh làm gì a! Không cho anh tổn thương em trai tôi, anh giết tôi đi, anh đánh tôi mà vẫn chưa hết giận thì cứ chết tôi đi!”

Hắn làm lơ tiêng khóc kêu của cô, dùng họng súng còn phát ra nhiệt khí nâng cằm cô lên, “Nếu em chết, thì hắn đương nhiên cũng không có khả năng sống, dừng lại ý đồ khiêu khích tôi đi! Trừ phi em thật sự muốn cho hắn chết!”

Hắn đưa ra mệnh lệnh cho bảo tiêu phía sau , “Đem hắn nâng đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận