Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chồng Ơi, Vợ Ơi
“Anh hai! Anh hai! Nhìn kìa!” Bạch Vi reo lên, chỉ tay ra ngoài cửa sổ xe, nơi bức tường thành cổ kính, hùng vĩ hiện ra. “Đẹp quá! Chúng ta đến đó chơi đi!”
Sự hưng phấn ngây thơ của cô khiến Bạch Hiển bật cười. Nhưng nụ cười nhanh chóng tắt đi khi hắn nghe thấy cách xưng hô đó.
Hắn kéo mạnh cô vào lòng, mặc kệ tài xế và ông Trác đang ở ngay phía trước. Hắn cúi sát vào tai cô, giọng nói lạnh đi:
“Trước mặt người ngoài, không được gọi là ‘Anh hai’.”
Bạch Vi giật mình, rụt cổ lại. “Vậy… vậy em phải gọi là gì?”
Hắn nhếch môi, ánh mắt đầy ý trêu chọc. “Gọi ‘Chồng’,” hắn thì thầm, “Em là vợ chưa cưới của anh, không phải sao?”
Mặt cô đỏ lựng như quả gấc chín. “Em không gọi! Ai… ai lại đi gọi anh trai của mình là ‘chồng’ chứ?”
Nụ cười trên môi Bạch Hiển tắt ngấm. Hắn siết chặt cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt hắn lạnh như băng, giọng nói tàn nhẫn như một nhát dao:
“Vậy em nói anh nghe,” hắn gằn từng chữ, “Có con em gái nào, lại dang hai chân ra cho anh trai mình làm tình… ngay trên máy bay không?”
Một câu nói, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Bạch Vi. Cô sững sờ, câm nín. Hắn đã thắng. Hắn luôn luôn thắng. Mọi quy tắc cũ đã bị hắn xé nát, và giờ, cô phải chơi theo luật của hắn. Cô quay mặt đi, hờn dỗi rúc vào một góc xe.
Xe dừng trước khách sạn năm sao. Trong lúc Bạch Hiển và ông Trác trao đổi công việc, Bạch Vi lơ đãng nhìn quanh. Ánh mắt cô dừng lại ở một tấm biển lớn ở sảnh: 【Buổi gặp mặt thành viên bang hội Linh Lung Các】 .
Đó là… game cô vẫn hay chơi!
Cô ngẩn người, không nhận ra mình đã tụt lại phía sau.
“Vợ ơi!”
Tiếng gọi lớn, đầy quyền uy của Bạch Hiển vang vọng cả sảnh. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn, rồi về phía cô. Ông Trác lập tức cúi đầu, vẻ mặt đã hiểu rõ mọi thứ.
Bạch Vi xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Hắn cố tình! Hắn cố tình gọi cô như vậy trước mặt bao nhiêu người!
Cô lườm hắn một cái cháy má, nhưng vẫn phải bước nhanh tới, khoác tay hắn, đóng tròn vai diễn “vị hôn thê” của mình.
Hắn siết nhẹ tay cô, cúi xuống thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe:
“Ngoan lắm… vợ à.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận