Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe thì không có gì lạ nhưng Đỗ Yểu Yểu luôn cảm thấy câu nào câu nấy luôn chiếm được lợi từ nàng.
Noãn các nằm trên núi giả, than hồng đặt trong sơn động dùng làm ấm Noãn các, dùng thửng tuyết phong nhã cực kỳ. Mùa hè bốn mặt mở cửa cũng trở thành chỗ hóng mát tuyệt vời.
Trầm phủ là nơi ở của một vị tướng quân được tiền triều ban cho được xây dựng cực kỳ khéo léo trang nhã.
Tới Noãn các Thẩm Giai mở một cánh cửa sổ, dưới núi là hàng cây mai trải dài, dưới ánh đèn sáng mai trắng cao quý cùng hồng mai đẹp lạnh lùng.
Trong bóng đêm thăm thẳm, trên bầu trời ngập tràn tuyết bay.
“Ấy, tuyết rơi rồi!” Đỗ Yểu Yểu đưa tay ra đón tuyết.
Thẩm Giai nắm tay nàng ôm nàng từ phía sau, ngón tay chỉ về phía chân trời: “Yểu Yểu nhìn kìa!”
Chỉ thấy pháo hoa nổ bùm bùm trên bầu trời chiếu sáng khắp nơi.
“Đẹp không Yểu Yểu?” Thẩm Giai hô to.
“Đẹp lắm!” Đỗ Yểu Yểu hưng phấn vỗ tay như đứa trẻ con. Trong mắt nàng lấp lánh ánh nước nhỏ giọng nói: “Nhìn đẹp lắm!”
Đây là lần đầu tiên có người bắn pháo hoa cho nàng xem suốt mười tám năm qua.
Nhà nàng nghèo chưa từng mua pháo hoa, mỗi khi ăn giao thừa xong nàng và bà nội ngồi ở cửa nhà nhìn người khác bắn pháp hoa đầy trời.
Nàng từng nói: “Bà nội, sau này cháu gái lớn sẽ kiếm thật nhiều tiền mua pháo hoa bắn suốt đêm tết này, nhà người ta có bao nhiêu nhà mình sẽ có nhiều hơn!”
Gương mặt già nua của bà nội tràn đầu chờ mong: “Vậy phải kiếm thật nhiều tiền nha.”
Chỉ tiếc bà không đợi được tới lúc nàng kiếm được tiền thì đã ra đi. Nàng xuyên sách nam tần lại được thấy pháo hoa do nam chủ chuẩn bị cho nàng.
“Yểu Yểu sao vậy?” Thẩm Giai phát hiện nàng không còn háo hức thì cúi người nhìn.
Đỗ Yểu Yểu lau nước mắt: “Ta nhớ nhà…”
Thẩm Giai lau mặt giúp nàng, buồn cười nói: “Lớn vậy rồi vẫn nhớ nhà hửm, ăn tết thì không khóc nhè nào.”
Hắn đếm ngày an ủi: “Hôm nay ba mươi, mùng hai về nhà mẹ, ngày mốt chúng ta lên đường trở về Thanh Châu, tối là tới nơi rồi nên đừng khóc nữa…”
Đỗ Yểu Yểu đẩy tay hắn ra bôi hết nước mắt nước mũi lên ngực hắn.
“Nghịch ngợm.” Thẩm Giai vỗ lưng nàng, ôm chặt thủ thỉ: “Yểu Yểu, năm nay là năm vui nhất của ta từ khi biết nhớ tới giờ.”
“Năm ngoái chàng không vui sao?” Đỗ Yểu Yểu nghĩ, từ khi hắn đỗ Trạng Nguyên cuộc sống cũng không khổ sở lắm chứ?
Nàng hơi say cũng không mở lòng với hắn. Thẩm Giai không biết phải giải thích như nào âm ờ nói: “Hôm nay khác mọi ngày.”
Nghĩ ngợi một chút lại nói với nàng: “Năm nay có nàng, có đồ mới nàng đưa cùng với bữa cơm tất niên nàng chuẩn bị, ta rất thích.”
Quan trọng nhất là lòng quan tâm.
Đỗ Yểu Yểu hừ hừ muốn hỏi ‘Thế ngài đây cho tôi cái gì rồi?’ Nàng muốn hỏi vậy nhưng mà ngại lắm.
Thẩm Giai đã có chuẩn bị từ trước, từ trong tay áo lấy ra một phong bao lì xì thật dày nhét vào tay Đỗ Yểu Yểu: “Đây là tiền mừng tuổi cho Yểu Yểu.”
Đỗ Yểu Yểu vừa mở vừa cười trêu: “Ta lớn như thế này rồi mà vẫn có tiền mừng tuổi hả?”
“Có chứ, đưa đến chín chín tuổi.” Thẩm Giai trêu lại.
Đỗ Yểu Yểu đếm ngân phiếu có khoảng mười nghìn lượng, đổi sang nhân dân tệ cũng được mấy triệu lận. Mang đống này về hiện đại thì cả đời không lo thiếu ăn rồi.
Trong lòng nàng mừng húm, được lợi còn ra vẻ: “Chỉ biết đưa tiền, tầm thường.”
Đỗ Yểu Yểu xuất thân con nhà thương buôn không thiếu tiền. Thẩm Giai cười nói: “Lấy thứ khác sợ nàng không thích, ta gần đây bận rộn nàng thích gì cứ mua, không đủ thì cứ đến trướng phòng lấy.”
Đỗ Yểu Yểu cất lì xì hỏi hắn: “Năm chàng khó khăn nhất chàng vượt qua thế nào vậy?”
Thẩm Giai nhớ lại: “Ta ngủ ở chuồng trâu.”
“Há há há” Đỗ Yểu Yểu ôm bụng cười phọt, tý thì cười phát khóc: “Buồn cười quá!”
Thẩm Giai cũng cười: “Con người mà ai cũng có vài chuyện xấu hổ phải không?”
“Chàng sao lại ngủ cùng trâu nha, ha ha ha cười chết ta mất…” Đỗ Yểu Yểu cười không ngừng được.
Thẩm Giai nói: “Lúc đó ta sáu tuổi ở nhờ nhà họ hàng, ta và con trai họ tranh chấp nhau nên ta bị đuổi ra ngoài.”
Đỗ Yểu Yểu tặc lưỡi: “Thẩm thật đấy…” Rồi víu người hắn hít ngửi: “Đến đây để ta ngửi xem có mùi cớt trâu không nào.”
Thẩm Giai ôm eo nàng nghiêng thân chặn đường, yết hầu nhấp nhô: “Có, cứt trâu muốn giúp hoa tươi thoải mái xem ngày mai hoa có đẹp hơn không.”
Hắn tự để bản thân sánh ngang cứt trâu, Đỗ Yểu Yểu nghiên đầu cười nũng nịu: “Dưỡng chất hoa đã quá thừa rồi phải làm sao nhỉ?”
Thẩm Giai chọc chọc bụng nàng: “Đất đai cằn cỗi cần tưới nhiều nước.”
Y phục hai người dính đầy mùi rượu, nàng lắc đầu: “Ta muốn tắm trước.”
Thẩm Giai thuận theo: “Tắm chung.”
Đỗ Yểu Yểu nói: “Chỗ này không có bồn tắm chỉ có thùng tắm thôi.”
Thẩm Giai không hiểu nói: “Nên nàng đứng trong thùng.”
Mắt Đỗ Yểu Yểu giật giật, đứng trong thùng tắm là cái quần què gì? Nàng nhanh chóng hiểu ra, nghĩ tới cảnh tượng sau khi vào thì bĩu môi cả giận: “Bảo sao chàng lại đút cơm cho ta!”
“Không thì sao?” Thẩm Giai trêu chọc: “Nàng cho rằng ta đột nhiên nổi lòng trắc ẩn?”
“Đồ lòng dạ đen tối!” Nàng gắt hắn.
“Vậy nàng là gì?” Thẩm Giai tò mò hỏi.
“Ta là thần tiên, thần tiên trên trời…” Đỗ Yểu Yểu say rượu tung bay, gan to hơn hẳn so với lúc bình thường.
“À.” Thẩm Giai như đồng ý lời nàng nói, cắn thùy tai nàng: “Tiên nữ tiết ra quỳnh tương mật dịch uống rất ngon, đêm nay hãy ban cho người phàm này của nàng nhiều chút đi…”
Đỗ Yểu Yểu xấu hổ che mặt: “Lẳng lơ, thật là lẳng lơ quá…”
Thẩm Giai để hạ nhân chuẩn bị nước nóng xong thì ôm nàng ra sau bình phong, khích lệ nói: “Yểu Yểu càng phóng túng càng lẳng lơ ta lại càng thích!”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Để hắn thích thì nàng hông đau chân mềm, nàng sao dám!

Bình luận (0)

Để lại bình luận