Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lửa
Chiếc taxi lao đi trong đêm, bỏ lại thị trấn nhỏ u ám phía sau.
Thư Tâm ngồi cứng nhắc ở ghế sau, vẫn còn run rẩy sau cơn khóc. Lăng Thiệu không nói một lời. Anh chỉ ngồi bên cạnh, nắm chặt lấy tay cô. Bàn tay anh to lớn, thô ráp, và nóng như lửa. Cái nắm tay ấy vừa là sự an ủi, vừa là một sự chiếm hữu không lời.
Bác tài xế liếc nhìn họ qua gương chiếu hậu. “Hai đứa cãi nhau à? Chú thấy cô bé khóc từ lúc lên xe. Thôi, vợ chồng đầu giường làm lành cuối giường, có gì từ từ bảo nhau.”
Thư Tâm xấu hổ cúi gằm mặt. Lăng Thiệu vẫn im lặng, nhưng ngón tay cái của anh bắt đầu miết nhẹ lên mu bàn tay cô.
“Đến khách sạn nào tốt nhất ở đây,” Lăng Thiệu lên tiếng, giọng trầm đục.
Đến nơi, anh trả tiền, kéo cô và chiếc va li ra khỏi xe. Anh không chọn một khách sạn bình dân. Đó là nơi sang trọng nhất mà cô từng thấy ở đây.
Tiếng “tít” của thẻ từ vang lên.
Cánh cửa phòng hạng sang vừa đóng lại, Lăng Thiệu lập tức kéo cô vào, ép cô vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo. Anh không vồ vập. Anh chỉ đứng đó, nhìn cô.
Anh đưa tay lên, lau vệt nước mắt còn đọng trên má cô.
“Em khóc vì anh, hay vì nó?” Giọng anh nguy hiểm.
Thư Tâm run rẩy, “Em…”
“Em chạy trốn anh?”
Cô lắc đầu.
“Vậy tại sao lại khóc?” Anh cúi sát mặt xuống, hơi thở nóng rực phả vào cô. “Hay là em hối hận?”
“Không…”
“Không hối hận?” Anh nhếch mép. Bàn tay đang lau nước mắt cô trượt xuống, bóp lấy cằm cô, buộc cô phải ngẩng lên. “Vậy chứng minh cho anh xem.”
Anh không đợi cô trả lời. Anh cúi xuống, chiếm lấy môi cô.
Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng. Đó là một nụ hôn của sự trừng phạt, của sự giận dữ, của sự nhẹ nhõm đến điên cuồng. Anh hôn như muốn nuốt chửng cô, như muốn xóa đi dấu vết của gã đàn ông kia, như muốn khẳng định lại chủ quyền.
Thư Tâm bị nụ hôn làm cho nghẹt thở. Nụ hôn này quá mãnh liệt, nó đánh thức mọi giác quan của cô. Nỗi sợ hãi, sự xấu hổ, nỗi đau từ cuộc ly hôn… tất cả bị ngọn lửa của Lăng Thiệu thiêu rụi.
Cô thấy mình đang đáp trả, cũng điên cuồng không kém. Cô cần điều này. Cô cần sự thô bạo này để khẳng định rằng cô đã thật sự thoát ra.
“Lăng Thiệu…” cô rên rỉ khi anh dời nụ hôn xuống cổ cô.
“Anh đã nói gì với Tống Văn?” cô thở dốc.
Anh ngẩng lên, mắt anh đỏ ngầu vì dục vọng. Anh cười khàn. “Anh nói với cô ta, anh phải đi tìm em.”
Anh kéo mạnh chiếc váy của cô lên, xé toạc chiếc quần lót mỏng manh.
“Anh nói với cô ta…” anh gầm gừ, thúc hông, ép côn thịt nóng bỏng cọ xát giữa hai chân ướt đẫm của cô, “rằng anh phải đến đây… để làm em.”
Anh nhấc bổng cô lên, hai chân cô quấn chặt quanh hông anh. Anh không cần bôi trơn. Cô đã ướt sũng vì sợ hãi và khao khát.
Lăng Thiệu đâm thẳng vào.
“A!” Thư Tâm hét lên, vùi mặt vào vai anh, cắn chặt. Cảm giác vừa đau đớn vừa sung sướng tột độ. Anh lấp đầy cô, căng trướng.
Anh không di chuyển vội. Anh chỉ giữ cô ở đó, ghim cô vào tường.
“Nói cho anh biết,” anh thở hổn hển bên tai cô, “Em là của ai?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận