Chương 450

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 450

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tôi Chính Là Kiều Sở
Cho nên cô nhất định phải có được!
Thẩm Chước Ngôn gật đầu, cười với cô: “Ừm, cậu nhất định sẽ mua được.”
Quản gia đi đến bên cạnh Thẩm Chước Ngôn: “Cậu chủ nhà chúng tôi sắp đến, anh có thể ra ngoài hành lang chờ, lúc cậu chủ nhà chúng tôi nói chuyện với khách không muốn có vệ sĩ ở bên cạnh.”
Thẩm Chước Ngôn cảm thấy kì lạ: “Tôi có thể không nói gì, đứng ở góc khuất.”
Mặc dù quản gia cười nhưng thái độ lại rất cứng rắn: “Không được.”
“Nghe ông ấy đi.” Kiều Sở Sở nói: “Có một số người sẽ ngại.”
Thẩm Chước Ngôn không yên tâm liếc mắt nhìn cô một cái, không cam tâm tình nguyện ra ngoài hành lang, ánh mắt hận không thể dính chặt lên người Kiều Sở Sở.
Quản gia đóng cửa lại ngăn cản tầm mắt của anh ta, sau đó lại cười một tiếng với Thẩm Chước Ngôn: “Ha ha.”
Thẩm Chước Ngôn khó chịu quay đầu sang bên khác.
Kiều Sở Sở tiếp tục xem tranh, muốn nhìn rõ nét vẽ tranh.
Quý Yến Xuyên vừa đeo đồng hồ vừa đi từ căn phòng thông bên cạnh sang, đứng bên ngoài cách Kiều Sở Sở mấy bước: “Cô thật có mắt nhìn, bức tranh này là bức tranh đầu tiên của họa sĩ Kiều Tiếu.”
Giọng anh ta vừa trầm vừa khàn, vô cùng cuốn hút, hoàn toàn khác với giọng nói lúc khỏe mạnh.
Vừa nghĩ đến Kiều Tiếu sẽ lập tức nghĩ đến Kiều Sở Sở.
Ánh mắt Quý Yến Xuyên không khỏi trở nên cô đơn: “Con gái Kiều Sở của bà ấy cũng là họa sĩ có chút danh tiếng, cô biết không?”
“Tôi biết.” Kiều Sở Sở chăm chú nhìn tranh, không quay đầu lại: “Tôi chính là Kiều Sở.”
Quý Yến Xuyên: “…?”
Quý Yến Xuyên kinh ngạc nhìn bóng lưng Kiều Sở Sở, đột nhiên không nói nên lời.
Anh ta liên tục xác nhận dáng người của cô.
Xác nhận mái tóc màu đỏ nâu của cô.
Anh ta lập tức quay đầu nhìn về phía sau.
Diệp Huy Ninh đứng sau lưng anh ta, cưng chiều cười với anh ta, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Quý Yến Xuyên ngẩn người.
Kiều Sở Sở đang trong nhà anh ta!
Cô mặc một bộ váy vừa người, chân đi giày cao gót đứng thẳng trong phòng.
Rõ ràng là cô đã ăn mặc chỉnh chu rồi mới đến gặp anh ta.
Chỉ nhìn bóng lưng thôi đã thấy đẹp.
Quý Yến Xuyên có hơi vui vẻ, nhưng lại cảm thấy kỳ quái.
Kiều Sở Sở nói những lời tuyệt tình như vậy, tìm đủ mọi cách để giết anh ta, nhưng vì sao anh ta càng nhìn cô càng thấy thuận mắt chứ?
Đang suy nghĩ, Kiều Sở Sở đã xoay người lại.
Sắc mặt Quý Yến Xuyên lập tức thay đổi, kinh hoảng nhìn xung quanh, thuận tay cầm lấy một chiếc mặt nạ trang trí rồi đeo lên!
Sở Sở quay người lại, thấy Quý Yến Xuyên đeo mặt nạ có tạo hình kỳ lạ thì tò mò nhíu mày: “Sao anh lại đeo mặt nạ?”
Quý Yến Xuyên đeo mặt nạ, cũng không dám ngẩng đầu nhìn cô: “Tôi, tôi sợ xã hội, không dám đối mặt người khác nói chuyện.”
Kiều Sở Sở hiểu rõ, cũng không miễn cưỡng: “Có thể mạo muội hỏi anh một chút rằng bức tranh này anh định bán bao nhiêu tiền không?”
Quý Yến Xuyên nhìn bảng giá mà mẹ đã chuẩn bị xong.
Bức tranh này từ hai mươi năm trước, mua vào lúc Kiều Tiếu qua đời và đang ở đỉnh cao của danh vọng.
Mua một trăm vạn.
Thời đó một trăm vạn, thời gian trôi qua, bán năm trăm vạn không thành vấn đề.
Quý Yến Xuyên cân nhắc một lúc, nhìn về phía Kiều Sở Sở, thử thăm dò hỏi: “Cô biết đây là nhà ai không?”
Kiều Sở Sở lắc đầu xin lỗi: “Tôi chỉ biết đây là nhà của một quý bà họ Diệp, là bà ấy nhờ người quen gọi điện thoại cho tôi, nói bà ấy có tác phẩm đầu tiên mẹ tôi bán ra, hỏi tôi có muốn mua không.”
Quý Yến Xuyên gật đầu.
Vậy có nghĩa là không biết đây là nhà anh ta, cũng không biết anh ta là Quý Yến Xuyên.
Đúng lúc giọng anh ta khàn, rất khác với giọng bình thường, cô cũng không nghe ra được.
Quý Yến Xuyên chuyển ánh mắt, nhìn về phía tay Kiều Sở Sở.
Anh ta bắt đầu ngẩn người.
Vì ngay ngày hôm qua, Kiều Sở Sở còn vặn tay anh ta, đè anh ta lên trên xe, khinh bỉ cười với anh ta.
Nhưng bây giờ cô lại khéo léo đứng trước mặt anh ta, cười ngọt ngào như bánh bông lan hạnh nhân.
Quỷ thần xui khiến, anh ta nói: “Bức tranh này tôi có thể bán cho cô với giá một trăm vạn, vì tôi mua một trăm vạn, nhưng tôi có một yêu cầu, đó là muốn cô ở bên cạnh tôi một ngày, tôi sẽ không đưa ra yêu cầu gì vô lễ, tôi chỉ muốn yên tĩnh ở cùng với cô một chỗ, từ bây giờ đến sau bữa tối, lúc đó cô có thể mang bức tranh này đi.”
Kiều Sở Sở: “…”
Hả?

Bình luận (0)

Để lại bình luận