Chương 450

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 450

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trợ lý Văn: …Diệp Thù Yến lại nói: “Thật ra, tôi có xu hướng thích tổ chức hôn lễ muộn hơn vài tháng để khi thời tiết ấm hơn một chút. Thứ nhất, có nhiều thời gian chuẩn bị. Thứ hai, khi thời tiết ấm áp hơn thì việc tổ chức hôn lễ sẽ tốt hơn. Chỉ là rằng có quá nhiều việc, bên kia lại nhìn chằm chằm, một mình tôi bận đến mờ mắt, chỉ đành phải hoàn thành xong sớm hơn để tránh đêm dài lắm mộng.”
Trợ lý Văn mặt không chút thay đổi nói: “Hôn lễ là chuyện lớn cả đời, không nên vội vàng, nếu có gì cần giúp đỡ thì Diệp tổng cứ phân phó cho tôi là được.”
Diệp Thù Yến lo lắng nói: “Thương thế của cậu…”
Trợ lý Văn cắn răng cười nói: “Chỉ là gãy xương mà thôi, đầu cũng không bị thương.”
Diệp Thù Yến vui vẻ yên tâm nói: “Vậy thì vất vả cho cậu rồi.”
“Không vất vả.”
Nhà tư bản độc ác xấu xa, chúng ta cứ chờ xem. Trong mấy ngày tiếp theo, Đường Noãn phát hiện công việc ít hơn rất nhiều, không nhịn được nghi ngờ: “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Những tài liệu kia đâu?”

Diệp Thù Yến vui vẻ nói: “Là Văn Tỉnh Xuyên. Cậu ấy làm việc chăm chỉ đến mức ở nhà rảnh rỗi quá không chịu được, nhất quyết muốn ở nhà làm việc từ mxa, vì vậy anh đã giao tất cả tài liệu cho cậu ấy xử lý.”
Đường Noãn không nghi ngờ gì, trong ấn tượng của cô, trợ lý Văn đúng là một người cuồng công việc không thua gì Diệp Thù Yến.
“Có điều thật sự phải tuyển thêm một trợ lý nữa sao?”
Đường Noãn nói: “Sau khi tách tập đoàn ra, trợ lý Văn sẽ phải đơn độc dẫn đầu rồi.”
Trợ lý chủ tịch thường là dự bị của chủ tịch điều hành, năng lực của trợ lý Văn mạnh như vậy, việc thăng chức chỉ là chuyện sớm muộn.
Diệp Thù Yến gật đầu, nói: “Tiểu Tề cũng được, ngoài ra còn tuyển thêm một người khác, có điều phải đến năm sau mới có thể có cương vị.”

Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến Tết Nguyên đán, Đường Noãn và Diệp Thù Yến lại bận rộn thêm năm sáu ngày nữa, cuối cùng cũng có một kỳ nghỉ trọn vẹn.
Sau khi về nhà thay quần áo ngủ, việc đầu tiên Đường Noãn làm là quăng mình lên giường, cô không khỏi thở dài: “Làm chủ tịch thật là mệt quá đi.”
Cô dang tay về phía Diệp Thù Yến đang đi tới: “Vất vả rồi, ôm ôm.”
Diệp Thù Yến gập người xuống ôm cô: “Mấy ngày nay em làm cùng với anh cũng vất vả rồi.”
“Đúng là rất vất vả, nặng chết đi được.”
Đường Noãn bị anh đè lên không nhúc nhích được. Cô vươn tay kêu lớn: “Mau đi xuống.”
Diệp Thù Yến cố tình đè mạnh cô một lát rồi mới xoay người nằm xuống bên cạnh, cả người và tinh thần đều thả lỏng, thoải mái thở một hơi. Trước đây anh chưa bao giờ cảm thấy những ngày nghỉ có gì khác nhau, đến bây giờ anh mới phát ra rằng chỉ là một kỳ nghỉ đơn giản cũng có thể khiến tâm tình thoải mái như vậy. Anh lật người lại, nhìn Đường Noãn bên cạnh nói: “Em đã nghĩ cách sắp xếp phòng như thế nào chưa? Đúng lúc nhân dịp Tết Nguyên Đán sắp xếp bố trí một chút.”
Anh trực tiếp sờ lấy cái máy tính bảng từ đầu giường, kéo Đường Noãn tới cùng cô xem: “Đây là bản thảo lần thứ nhất do kiến trúc sư làm, không cần đả động tới lầu dưới, cái chính là ở trên lầu…”
Vừa nói, anh phát hiện thấy Đường Noãn có vẻ hơi lơ đễnh, dụi dụi cằm vào đỉnh đầu cô: “Đang nghĩ gì vậy?”
Đường Noãn quay người đối mặt về phía anh, ngượng ngùng nói: “Cái đó, Tết Nguyên Đán năm nay, em muốn về quê cùng với ba mẹ em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận