Chương 452

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 452

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tôi Biết
Anh ta cắn nát sự tức giận của mình nuốt xuống bụng, cúi đầu, không tiếp tục nhìn Diệp Huy Ninh.
Anh ta không thể gây phiền phức cho Kiều Sở Sở được.
Diệp Huy Ninh thấy vậy thì hừ một tiếng: “Nhìn dáng vẻ này của cậu đi, cảm xúc không ổn định, tinh thần không ổn định, lại còn có tiền án tội phạm giết người, nói cậu có mấy câu đã như vậy, sao cậu có thể bảo vệ chủ nhân của mình được?”
Sắc mặt Kiều Sở Sở lập tức thay đổi, cô nhanh chóng kéo cửa ra: “Bà Diệp có lời gì có thể nói với tôi!”
Thẩm Chước Ngôn kinh ngạc nâng mắt nhìn Kiều Sở Sở nhỏ nhắn xinh xắn bước ra từ phòng tranh đang đi đến trước mặt anh ta.
Cô hơi nâng tay lên, giống gà mái che chở gà con, phẫn nộ nói: “Bà gọi tôi đến mua tranh chẳng lẽ là để hạ nhục vệ sĩ của tôi sao?”
Diệp Huy Ninh không ngờ cô sẽ nghe được, bà ta lúng túng che miệng, vội vàng nói: “Chẳng lẽ cô Kiều không biết vệ sĩ cô đang bảo vệ này là người như thế nào sao? Cậu ta là…”
Kiều Sở Sở: “Tôi biết!”
Diệp Huy Ninh hơi giật mình, không thể tin được nói: “Cô biết cậu ta từng là tội phạm giết người?”
Kiều Sở Sở không chút suy nghĩ: “Đúng vậy, tôi biết.”
Diệp Huy Ninh: “?”
Quý Yến Xuyên: “?”
Thẩm Chước Ngôn luống cuống đứng sau lưng Kiều Sở Sở, áy náy nhìn cô.
Vẻ mặt Kiều Sở Sở nghiêm nghị: “Tôi không quan tâm Thẩm Chước Ngôn đã làm gì trong quá khứ, bây giờ cậu ấy là vệ sĩ của tôi, bà sỉ nhục cậu ấy chính là đang đánh vào mặt tôi, tôi cảm thấy không thoải mái với cuộc giao dịch này của chúng ta, tôi không muốn làm nữa!”
Cô nắm lấy tay Thẩm Chước Ngôn, xoay người rời đi.
Thẩm Chước Ngôn nhắm mắt theo đuôi đi sau lưng cô: “Cô chủ, tranh thì sao?”
“Bỏ đi!”
Sống lưng cô thẳng tắp: “Tôi không muốn để một bức tranh trói buộc bản thân mình, khiến cả tôi và người của tôi đều bị sỉ nhục, chỉ là một bức tranh mà thôi, mẹ tôi bán nhiều bức như vậy, tôi có thể mua bức khác.”
Thẩm Chước Ngôn nắm ngược lại tay của cô: “Nhưng đó là bức tranh đầu tiên của mẹ cậu, cậu nên mua nó, đó là thứ cậu muốn.”
Anh ta vội vàng giải thích: “Tôi không sao, lời người kia nói là sự thật, tôi có thể nhịn, nhưng tôi không muốn để cậu tay không ra về, tôi thật sự không sao.”
Sau khi ra tù anh ta đã bị không ít người sỉ nhục.
Thậm chí còn có người điều tra địa chỉ của anh ta, tìm đến tận nhà để chế nhạo anh ta.
Người nhà họ Thẩm cũng không ít lần giấu mặt ngáng chân anh ta.
Anh ta đã sớm quen rồi.
Thẩm Chước Ngôn nắm chặt tay cô: “Cô chủ, ở lại đây đi, tôi không ngại, cậu mua tranh đi rồi chúng ta đi.”
Kiều Sở Sở dừng bước, chăm chú nhìn về phía anh ta: “Thẩm Chước Ngôn, mẹ tôi đã qua đời hai mươi mốt năm, nếu trên thế giới này có luân hồi, hiện tại bà ấy cũng đã hai mươi mốt tuổi.”
Cô nắm chặt lấy tay anh ta: “Tôi muốn mua bức tranh này, nhưng chỉ là vì muốn an ủi trên tâm lý mà thôi, nếu như tôi mua bức tranh này mà lại khiến cậu uất ức thì sao tôi có thể cảm thấy an ủi được chứ?”
Thẩm Chước Ngôn ngẩn người, trong mắt là bóng dáng kiên quyết của Kiều Sở Sở.
Những lời yêu thương không thể nói giống như con suối chảy ra từ chỗ mềm mại nhất trong trái tim, khiến cả cơ thể anh ta cũng cảm thấy ấm áp.
Anh ta không biết nói gì, chỉ có thể nhìn cô không chớp mắt, ngốc nghếch nhìn cô: “Tôi có tài đức gì…”
Kiều Sở Sở đưa anh ta rời đi: “Chúng ta về nhà.”
Quý Yến Xuyên đang ngẩn người giật mình lấy lại tinh thần, vội vàng đuổi theo cô: “Cô Kiều, cô đợi một chút! Là mẹ tôi sai, chúng ta nói chuyện lại, có được không?”
Kiều Sở Sở đi không quay đầu lại, đẩy Thẩm Chước Ngôn vào trong xe, kiên quyết nói: “Anh không cần đuổi theo, tôi không mua!”
Thẩm Chước Ngôn vẫn nhìn Kiều Sở Sở không chớp mắt.
Vẻ mặt si mê đến mức chính anh ta cũng không biết.
Kiều Sở Sở tức giận nói với tài xế: “Đi.”
Tài xế gật đầu, lái xe rời đi.
Quý Yến Xuyên giương mắt nhìn xe Kiều Sở Sở dần rời xa, khó chịu tháo mặt nạ xuống, tức giận đến mức không thở được: “Mẹ! Mẹ làm gì vậy! Con vừa khiến người ta đồng ý nói chuyện với con rồi!”
Anh ta nổi nóng nhìn về phía Diệp Huy Ninh: “Tại sao mẹ lại đột nhiên gây sự chứ!”
Diệp Huy Ninh giang tay, cũng uất ức nói: “Mẹ chỉ sợ sau khi con quen biết cô ta sẽ bị Thẩm Chước Ngôn làm hại thôi, ai ngờ Kiều Sở lại không biết phải trái như vậy, vậy mà lại giữ một tội phạm giết người ở bên cạnh!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận