Chương 452

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 452

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em trai bắt gian tác động vật lý, ntr trước mặt, cảm xúc làm tình mạnh mẽ trước mặt em trai đang hôn mê (phần 2)
Thân thể hắn cực kỳ chật vật, mỗi một nơi bị lôi điện đánh qua đều bị cháy đen, siêu năng lực của hắn tiêu hao quá mức khiến con ngươi đỏ lòm…
Tô Mộc nhìn thấy đôi mắt đỏ đục ngầu, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, thoát khỏi Tề Dục nhào tới đỡ Ngũ Hi Thần.
”Cục cưng, anh tránh ra, đây là chuyện giữa tôi và hắn ta.” Giọng của Ngũ Hi Thần khàn khàn, nói chuyện đứt quãng, nhưng vẫn cắn răng kiên định kéo Tô Mộc ra sau lưng mình, chèn ép tinh thần của mình đến đỉnh điểm, cứng rắn ném ra thêm một quả cầu lửa nhỏ khác.
”Đừng mà, Ngũ Hi Thần… Nếu cậu cứ tiếp tục như vậy thì cơ thể nhất định sẽ không chịu nổi!” Đuôi mắt của Tô Mộc đỏ lên, hai tay ôm lấy vòng eo của thiếu niên từ phía sau lưng thật chặt.
Hắn không khỏi lộ vẻ xúc động.
Người sử dụng siêu năng lực quá mức không khác nào sử dụng cơ thể của mình quá mức, mức tiêu hao mãnh liệt như vậy đương nhiên sẽ ảnh hưởng đến khả năng lên cấp của siêu năng lực sau này.
Cậu vừa mới nói xong, một giây kế tiếp, thiếu niên liền bất tỉnh ngã vào lồng ngực của cậu, chân Tô Mộc mềm nhũn, thiếu chút nữa là đã không đỡ được, cũng may phía sau là ghế đá trong sân, hai người cùng nhau ngã lên ghế đá.
Tề Dục mím môi, tiến lên phía trước: “Tôi đỡ em.”
”Tại sao anh phải…” Tô Mộc cắn chặt môi dưới.
Trong lòng cậu rối bời khó tả, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi ra miệng.
”Cậu ta không nói câu nào, tiến lên là đánh, tôi căn bản không hề công kích, đều chỉ đứng một chỗ phòng ngự, em cũng không thể để tôi đứng yên chịu đánh được.” Gương mặt Tề Dục đầy vẻ không biết phải làm sao.
Tô Mộc trong lúc nhất thời có hơi lúng túng, dưới ánh mắt dường như có thể xuyên thấu lòng người của Tề Dục, cậu dường như biến thành một tên cặn bã, hoặc là một tên bắt cá hai tay, lại còn là một tên khốn thích thiên vị.
Huống chi Tề Dục cũng nói sự thật, hắn ta chẳng qua chỉ một mức đứng phòng ngự bị động, căn bản không hề ra tay, sau khi Ngũ Hi Thần dưới mắt lâm vào bất tỉnh, Tề Dục cũng hoàn toàn không có ý đuổi cùng giết tận, trong lòng Tô Mộc khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hai người cùng nhau đỡ vị tiểu thiếu gia đã hôn mê vào trong, bởi vì trên người Ngũ Hi Thần đều bao phủ bởi thứ chất lỏng kỳ lạ khi giết thây ma, thế nên Tề Dục trực tiếp đặt người trên ghế sô pha trong phòng, nói rằng đợi Ngũ Hi Thần tỉnh lại rồi tự hắn sẽ rửa sạch sau.
”Xin lỗi…” Giọng nói của người đàn ông mềm nhũn, từ phía sau lưng truyền tới.
Tề Dục quay đầu lại nhìn cậu, bỗng nhiên cười: ”Lại đây.”
Tô Mộc khó hiểu bước đến.
Sau đó Tề Dục liền nói cậu ngồi xổm xuống, một giây tiếp theo còn không chờ cậu kịp phản ứng đã bị một tay giữ cằm, một tay giữ sau gáy, ngay sau đó, đôi môi nóng bỏng của Tề Dục liền đè hôn lên.
”Ưm…” Tô Mộc nhanh chóng trợn to hai mắt, theo bản năng muốn giãy giụa, bởi vì Ngũ Hi Thần đang nằm trên ghế sô pha, mà hai người bọn họ lại đang đứng bên cạnh chiếc ghế sô pha Ngũ Hi Thần đang nằm…
Gần như có thể nói rằng bọn họ đang hôn nhau ngay trước mặt Ngũ Hi Thần…
Cái này cũng không khỏi quá xấu hổ…

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận