Chương 453

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 453

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lòng Đường Noãn nghĩ, quả thực Đường Bôn rất thích khóc. Cô mặc một chiếc áo phao ngắn thoải mái đi ra ngoài, Đường Phi và Đường Nguyệt cũng lần lượt từ trong phòng đi ra. Đường Phi vẫn còn đang ngáp. Đường Kim Hâm vác một cái chổi và một cái xẻng từ nhà kho đi ra: “Đến đây, đến đây, đầu tiên là quét tuyết, quét tuyết xong thì dán câu đối.”
Thực ra nhà họ Đường có người giúp việc, là một đôi vợ chồng trung niên, người nam thì trông coi sân, người nữ thì giúp các công việc trong nhà, nhưng có đôi khi người trong nhà họ Đường sẽ tự mình làm. Ví dụ như hôm nay quét dọn là một phong tục vào đêm giao thừa, tất cả mọi người trong gia đình đều phải tham gia. Đường Kim Hâm đưa cho Đường Phi, Đường Bôn và Đường Noãn mỗi người một đôi găng tay và một chiếc bịt tai, sau đó bảo bọn họ đi quét tuyết, mỗi người đánh dấu một khu vực. Đường Nguyệt vì bị gãy xương vẫn còn đang dán thạch cao nên lần này chỉ phụ trách giám sát.
Đường Noãn cảm thấy rất mới mẻ, mỗi khi đón năm mới, với những lễ nghi căn bản thì nhà họ Đường kia đều có hết, nhưng đều do người giúp việc làm, thường thì Đường Noãn tỉnh dậy, ngoại trừ việc trang trí trong nhà ra thì đồ ăn đã được dọn lên rất phong phú, toàn bộ không có cảm nhận được chút gì gọi là không khí của năm mới. Sự khác biệt duy nhất là bọn họ có cơ hội lấy danh nghĩa chúc Tết mà đi lấy lòng người khác. Nhưng ở đây, bắt đầu từ ngày hôm qua đã cảm thấy không giống rồi, bây giờ càng vậy, mỗi người rất rất vui vẻ. Có điều việc quét tuyết này, một khi có nhiều người thì sẽ rất dễ biến chất.
Quả nhiên, sau khi quét được vài cái, Đường Bôn trực tiếp dùng xẻng hất tuyết về phía Đường Phi, Đường Phi đáp lễ lại, lập tức tuyết rơi đầy trời. Đường Noãn giây trước còn đang xem náo nhiệt, giây tiếp theo cũng bị tác động đến, có lẽ là bị bầu không khí ảnh hưởng, cô cũng không chịu thua kém ngồi xổm xuống nặn quả bóng tuyết. Không biết từ lúc nào mà Đường Nguyệt đã lấy ra cái kẹp nặn bóng tuyết, dồn một cục tuyết dày lại vừa kẹp vừa nặn, một quả cầu tuyết rơi ra. Đường Noãn trực tiếp ném là được. Ngược lại Đường Kim Hâm vừa nhìn thấy họ chiến đấu thì rất có kinh nghiệm vác chổi nhanh chóng chạy về phía hiên nhà phía Tây.

Thẩm Kim Hoa vừa bưng thịt đông lạnh từ trong nhà kho ra, vỗ đùi cười nói: “Ha ha ha, nhìn ba các con xem, có giống Trư Bát Giới nóng lòng về Cao Lão Trang không.”
Nghe bà ấy nói xong, mọi người không thể nhịn được bật cười ha hả.
Tuy Đường Kim Hâm cao to cường tráng, nhưng quả thực có chút béo, đặc biệt là cái bụng bia tròn trịa kia, lúc chạy bước nhỏ thì thật sự trông rất giống nhị sư huynh.
Thẩm Kim Hoa cười vỗ vỗ cái bụng bự của ông ấy mấy cái, Đường Kim Hâm cười hì hì, cảm giác càng giống hơn.
Sau khi mọi người cười xong, Đường Nguyệt nói: “Mau lên, quét dọn xong còn phải dán câu đối, gói sủi cảo nữa.”
Bởi vì hôm qua đột nhiên quyết định không về quê, đồ Tết cũng đã sắm sửa xong từ hôm qua rồi nên hôm nay những công việc chuẩn bị cần phải làm rất nhiều.
Đường Nguyệt nói xong, cuối cùng mấy người cũng nghiêm chỉnh quét dọn xong sân mở đường, thậm chí Đường Noãn còn đổ mồ hôi ngay giữa trời mùa đông.
Sau khi quét xong, về lại sảnh chính, Thẩm Kim Hoa đã sắp xếp các câu đối xong, tất cả chúng đều do Đường Phi viết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận