Chương 456

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 456

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Châm Ngòi Thành Công
Kiều Sở Sở hơi giật mình, yên lòng: “Là anh sao?”
Cô lại rất tò mò: “Vậy sao lúc nãy anh không nói chuyện?”
Quý Yến Xuyên: “…”
Anh ta muốn nói nhưng lại không chen miệng vào được, muốn nắm chặt tay Kiều Sở Sở khuyên cô.
Không ngờ Kiều Sở Sở vừa quay đầu đã cho anh ta một gậy!
Anh ta muốn giải thích nhưng nghĩ lại, anh ta bây giờ đang là người sợ xã hội.
Anh ta cúi đầu, tỏ vẻ căng thẳng: “Cô quên rồi sao, tôi sợ xã hội, tôi không dám nói.”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Sợ xã hội là kiểu như anh ta sao?
Kiều Sở Sở ngược lại lại không nghi ngờ: “Thật xin lỗi anh, tôi còn tưởng rằng anh là người bên kia đến bắt tôi, tôi mang anh đến bệnh viện nhé?”
Quý Yến Xuyên xua tay, bảo vệ cô ở sau lưng: “Không sao, giao nơi này cho tôi.”
Anh ta nhìn về phía Thẩm Thác, vẻ mặt nghiêm nghị: “Tôi không quan tâm các anh là ai, cô Kiều này là người Diệp Yến tôi che chở, sau này không được phép tìm cô Kiều gây chuyện nữa!”
Thẩm Thác nghi ngờ, nâng mắt lên, nhìn thấy vệ sĩ của Quý Yến Xuyên.
Vệ sĩ của anh ta ra dấu cho ông ta.
Thẩm Thác lập tức ngầm hiểu, ra vẻ kiêng kị lùi lại mấy bước: “Nếu anh Diệp đã ở đây thì tôi sẽ không nói gì nữa, chúng ta đi.”
Kiều Sở Sở thò đầu ra sau lưng Quý Yến Xuyên, nhìn mấy người Thẩm Thác rời đi không quay đầu lại.
Cô nhìn bóng lưng Quý Yến Xuyên bằng ánh mắt kì lạ.
[Kì quái, mình chưa từng nghe qua anh Diệp nào lợi hại như vậy.]
Thẩm Chước Ngôn cũng cảnh giác nhìn về phía Quý Yến Xuyên.
Anh ta cũng chưa từng nghe qua.
Trong giới nhà giàu ở Lan Thành, gia tộc có thể trấn áp tình hình chỉ có nhà Vi Sinh, dưới nhà Vi Sinh là nhà họ Bùi và nhà họ Quý.
Thế lực nhà họ Thẩm cũng không thấp, ngang vai vế với hai anh em Lâm Thanh và Lâm Thâm, đâu ra nhà họ Diệp có thể chèn ép nhà họ Thẩm vậy?
Vậy ít nhất cũng phải cùng cấp bậc với nhà họ Bùi.
Nhưng nếu như cùng cấp bậc với nhà họ Bùi, tại sao anh ta và Kiều Sở Sở lại chưa từng nghe qua?
Quý Yến Xuyên vui vẻ xoay người nói với Kiều Sở Sở: “Cô Kiều bị dọa sợ rồi sao?”
Kiều Sở Sở lắc đầu: “Tôi không sao.”
Cô quan tâm hỏi Thẩm Chước Ngôn: “Cậu sao rồi?”
Thẩm Chước Ngôn lắc đầu, trong ánh mắt đều là sự dịu dàng: “Tôi không sao.”
Quý Yến Xuyên tiến lên tách hai người ra, kéo dài khoảng cách của họ ra: “Hai người đều không sao là tốt rồi!”
Ánh mắt anh ta sáng rực nhìn chằm chằm Thẩm Chước Ngôn: “Mặc dù cậu đã khiến chủ thuê gặp phiền phức nhưng chủ thuê cậu lại không chê cậu, một chủ nhân tốt như vậy cần phải bảo vệ thật tốt, tuyệt đối đừng rời khỏi cô ấy.”
Thẩm Chước Ngôn hơi nhíu mày, cảm giác lời của Quý Yến Xuyên có ẩn ý, cẩn thận đáp lại: “Vâng, tôi hiểu rồi.”
Quý Yến Xuyên miệng nam mô, bụng một bồ dao găm, ánh mắt liếc nhìn về phía vệ sĩ cách đó không xa.
Vệ sĩ lưu video cẩn thận rồi gửi cho trợ lý Quý Yến Xuyên.
Trợ lý Quý Yến Xuyên lại xử lý bối cảnh trò chuyện trong video rồi gửi cho Bùi Uyên, tiêu đề là: “Cẩn thận vệ sĩ bên cạnh em gái anh.”
Bùi Uyên đang họp cảm thấy điện thoại rung lên, liếc mắt qua nhìn.
Là một tin nhắn.
Vừa nhìn thấy tiêu đề, sắc mặt anh ấy lập tức thay đổi, mở video lên.
Cảnh trước mắt chính là Thẩm Chước Ngôn bị người ta vây quanh xe, bị một đám tay chân vây đánh, cảnh đánh nhau với người khác hiện lên ngay lập tức.
Bên cạnh anh ta có một chiếc xe, biển số xe là chiếc hôm nay Kiều Sở Sở dùng.
Người đàn ông giằng co với Thẩm Chước Ngôn hình như là Thẩm Thác của nhà họ Thẩm.
Chú ruột Thẩm Chước Ngôn.
Anh lập tức hiểu ra chuyện gì, đi ra phòng họp gọi điện thoại cho Thẩm Chước Ngôn.
Thẩm Chước Ngôn nhìn tên người gọi, cầm điện thoại sang một bên khác nghe máy: “Anh Bùi.”
Bùi Uyên vào thẳng vấn đề: “Tôi thấy một video, trong video cậu đang đánh nhau với người của chú cậu, có chuyện này sao?”
Thẩm Chước Ngôn hơi giật mình, không phủ nhận: “Vâng.”
Bùi Uyên không nói gì thêm.
Thẩm Chước Ngôn cũng không lên tiếng trong bầu không khí yên tĩnh này.
Cho đến khi bầu không khí dần trở nên cứng ngắc Bùi Uyên mới mở miệng: “Thẩm Chước Ngôn, cậu rời khỏi nơi này đi, tôi bỏ tiền thuê vệ sĩ là vì muốn cậu bảo vệ em ấy an toàn, không phải để cậu gây phiền phức cho em ấy.”
Sắc mặt Thẩm Chước Ngôn thay đổi, nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở còn đang nói chuyện với Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên đang khoa tay múa chân chọc cô cười.
Thẩm Chước Ngôn nắm chặt điện thoại, chần chừ nói: “Tôi không đi không được sao? Tôi đảm bảo sẽ không còn phiền phức nữa, có được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận