Chương 457

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 457

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rời Đi
Bùi Uyên rất kiên quyết: “Cậu phải bảo vệ Kiều Sở Sở khỏi bị thế giới xóa bỏ, còn phải để ý đến Thẩm Thác bên cạnh cậu, lỡ như Thẩm Thác hại chết Kiều Sở Sở, vậy tôi và cậu chính là cầu nối hại chết em ấy.”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Bùi Uyên nói: “Tôi sẽ thanh toán tháng lương này cho cậu, cậu thu dọn đồ đi đi, rời khỏi thành phố này, cũng tránh xa vòng luẩn quẩn này của chúng tôi, chỉ cần cậu rời đi, có lẽ sẽ có thể tránh xa kịch bản, sẽ không trở thành vai phụ, nhưng theo tính cách của Sở Sở, cậu nhất định không thể để em ấy tìm được, nếu không em ấy sẽ nổi giận với tôi.”
Thẩm Chước Ngôn rũ mắt xuống: “Tôi đã biết, tôi sẽ rời đi, anh cũng không cần cho tôi tiền, tôi không cần tiền.”
Anh ta cúp điện thoại, nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nhìn về phía anh ta, cười với anh ta: “Sao vậy Thẩm Chước Ngôn?”
Đôi mắt anh ta cay cay, để điện thoại xuống lắc đầu: “Tôi có chút chuyện, phải ra ngoài một chuyến.”
Nụ cười của Kiều Sở Sở cứng lại: “Đi đâu?”
Lời Thẩm Chước Ngôn như nghẹn lại trong họng, mắt hơi đỏ nhưng vẫn cười với cô: “Tôi làm xong sẽ quay lại, là chuyện rất quan trọng.”
Kiều Sở Sở cảm thấy không đúng.
Khoảng cách giữa cô và Thẩm Chước Ngôn lúc này là mười bước.
Cô muốn đi đến trước mặt anh ta nhưng Quý Yến Xuyên lại kéo tay cô lại.
Quý Yến Xuyên đeo khẩu trang và kính râm, không thấy vẻ mặt anh ta, nhưng giọng điệu lại rất vui vẻ: “Để người ta nghỉ đi, có khi thật sự có việc gấp đó!”
Quý Yến Xuyên có xu thế ép buộc.
Vì anh ta biết sau khi Bùi Uyên thấy video sẽ không tha cho Thẩm Chước Ngôn.
Kiều Sở Sở do dự, lại nhìn Thẩm Chước Ngôn.
Thẩm Chước Ngôn không đi về phía cô.
Đôi mắt anh ta sâu thẳm như đầm sâu, chăm chú nhìn cô, mang theo quyến luyến không nỡ.
Giống như đang im lặng tạm biệt cô vậy.
Kiều Sở Sở tiến lên một bước.
Thẩm Chước Ngôn lập tức lùi lại hai bước lắc đầu với cô.
Dường như trong ánh mắt anh ta đang có ánh nước: “Đừng qua đây, Kiều Sở.”

Kiều Sở Sở nhìn kỹ, thấy sắc mặt của anh ta vẫn bình thường, cũng không có chảy nước mắt.
Cô cảm thấy hơi kỳ quái: “Cậu muốn đi đâu?”
Khóe miệng Thẩm Chước Ngôn xị xuống một cái, như là muốn khóc, lại gắng gượng nhếch khóe miệng lên: “Tôi đi tìm một người bạn, yên tâm đi!”
Anh ta liếc nhìn cô một cái thật sâu, xoay người bước đi.
Kiều Sở Sở càng cảm thấy không đúng, gọi với theo anh ta: “Thẩm Chước Ngôn, cậu chờ một chút!”
Thẩm Chước Ngôn vẫn không quay đầu lại, ngược lại càng chạy càng nhanh.
Quý Yến Xuyên cầm chặt lấy cánh tay của cô, ôn tồn dỗ dành cô: “Cô Kiều, để cho cậu ta đi đi, một người đàn ông trưởng thành như cậu ta còn có thể đi lạc sao? Đầu tôi còn đang đau lắm đây này, nếu không cô đưa tôi đến bệnh viện đi.”
Kiều Sở Sở không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Chước Ngôn đã đi xa.
Lúc Thẩm Chước Ngôn đi gần đến góc cua, ghé mắt trông lại hướng cô bên này, tựa hồ muốn liếc nhìn cô một cái.
Nhưng rốt cuộc anh ta vẫn không quay đầu lại, bước nhanh rời khỏi tầm mắt của cô.
Kiều Sở Sở vẫn không dời tầm mắt đi.
Quý Yến Xuyên chắn ngang trước mặt cô, cúi người nắm lấy bả vai cô, lời nói nhỏ nhẹ dịu dàng như dỗ dành một đứa trẻ: “Cô Kiều, không bằng như vậy đi, bây giờ cô theo tôi về nhà, chúng ta lấy bức tranh của mẹ cô, tôi tặng bức tranh kia cho cô, coi như hai người chúng ta kết làm bạn bè, được không?”
Kiều Sở Sở không nói chuyện, từ từ dời mắt, nhìn về phía Quý Yến Xuyên.
Cô đang tự hỏi.
Quý Yến Xuyên nhiệt tình đẩy cô lên xe: “Đi thôi cô Kiều, đi thôi đi thôi!”
Ấn đường Kiều Sở Sở nhíu chặt, đột nhiên tránh khỏi Quý Yến Xuyên: “Không đúng.”
Quý Yến Xuyên: “? Cái gì không đúng?”
“Thẩm Chước Ngôn không có bạn bè.” Mặt Kiều Sở Sở trầm xuống, suy nghĩ rối như tơ vò đã thông suốt: “Thẩm Chước Ngôn chỉ có một người bạn là tôi!”
Cô nhấc chân bỏ chạy!
Quý Yến Xuyên: “? Kiều Sở Sở? Kiều Sở Sở!”
Kiều Sở Sở vội chạy về hướng Thẩm Chước Ngôn, cầm điện thoại di động gọi cho anh ta.
Nhưng Thẩm Chước Ngôn đã tắt điện thoại.
Thẩm Chước Ngôn mất hồn mất vía đứng ở ven đường, chuẩn bị đón xe.
Một chiếc xe trống lái tới đây, anh ta vẫy vẫy tay, cúi đầu lên xe.
Kiều Sở Sở đi đến góc cua, vừa đúng lúc thấy một màn như vậy: “Này! Thẩm Chước Ngôn!”
Cô cạn lời nghẹn ứ: “Cậu thế nào còn bắt xe hả Thẩm Chước Ngôn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận